[DỊCH] Cô Gái Năm Ấy Chúng Ta Cùng Theo Đuổi – 那些年我们一起追的女孩 – Cửu Bả Đao – Chương 06

0
890
[DỊCH] Cô Gái Năm Ấy Chúng Ta Cùng Theo Đuổi – 那些年我们一起追的女孩 – Cửu Bả Đao – Chương 06
Trung bình 5 trên tổng số 4 bình chọn

[DỊCH] Cô Gái Năm Ấy Chúng Ta Cùng Theo Đuổi – 那些年我们一起追的女孩 – Cửu Bả Đao – Chương 06

Nguồn ebook tiếng Trung: http://www.shushu8.com

Nguồn dịch tiếng Việt: https://fragriver.wordpress.com

Chương 01 – Chương 02 – Chương 03 – Chương 04 – Chương 05

Chương 06

Không ngoài dự liệu, tôi thích Lý Tiểu Hoa.

DÀNH CHO 68 BẠN ĐẶT HÀNG ĐẦU TIÊN: CHỈ TỪ 245k CHO BỘ TẬP VIẾT SIÊU HOT! MỪNG PAGES CHUẨN BỊ THÀNH PAGES HỌC TIẾNG TRUNG SỐ 1 VIỆT NAM! ❤ Bộ tập viết Tiếng Trung huyền thoại Lý Tiểu Long 3200 phiên bản 2017 chữ khắc chìm bao gồm: - 1 hộp có quai - 1 bút + 5 ruột + thiết bị chống mỏi tay. Mỗi ruột viết được hơn 3000 chữ. Mực tự bay màu sau 10 - 15 phút - 2 quyển Thượng + HẠ có 3200 chữ khắc chìm khác nhau, có tiếng Trung font PC + Pinyin (bính âm) - Bảng cứng chú thích tiếng Việt, Hán Việt, phiên âm cho từng chữ trong bộ - Link hướng dẫn viết từng nét cho từng chữ và phát âm ❤ BẠN ĐƯỢC TẶNG GÌ NGAY SAU KHI MUA: ❤ + Tài khoản VIP trị giá 200k, được truy cập không giới hạn vĩnh viễn mọi giáo trình, mọi bài chia sẻ kiến thức tại website dạy tiếng Trung có lượt truy cập lớn nhất Việt Nam hiện nay: http://hoctiengtrungonline.edu.vn + Link dạy các quy tắc viết chữ THẦN THÁNH của tiếng Trung + Link có phần phát âm, hướng dẫn viết từng nét cho từng chữ trong bộ Lý Tiểu Long 3200 chữ này + Link gần 200 bài giáo trình nghe SLOW-CHINESE có dịch tiếng Việt và phần tải file mp3 + Link bao gồm file mp3, pinyin, tiếng Hán tiếng Việt của giáo trình 6 quyển Trần Thị Thanh Liêm + Link bảng BÍNH ÂM có file nghe các phần PINYIN của tiếng Trung Quốc + Link tổng hợp các vấn đề dành cho các bạn tự học ❤ VÀ 68 BẠN ĐẦU TIÊN MUA SẼ CÓ THÊM KHUYẾN MÃI GÌ: ❤ - Miễn phí vận chuyển toàn quốc (Freeship) - Nhận hàng kiểm tra hàng nhận hàng mới phải thanh toán (COD) - Trở thành khách hàng VIP của http://hoctiengtrungonline.edu.vn và được ưu đãi lớn khi mua các sản phẩm SÁCH TỰ HỌC và các SẢN PHẨM HỖ TRỢ khác chuẩn bị ra mắt - Được hỗ trợ, tư vấn tối đa các vấn đề kiến thức tiếng Trung và nhất là phần TỰ HỌC TẤT CẢ CHỈ VỚI TỪ #245k (giá gốc 345k) ĐỐI VỚI CÁC BẠN XÁC ĐỊNH SẼ HỌC LÂU DÀI VÀ NGHIÊM TÚC, CHÚNG MÌNH CÓ THÊM GÓI COMBO MUA THÊM RUỘT BÚT ĐỂ CÁC BẠN KHI HẾT RUỘT CÓ ĐỒ XÀI LUÔN, KHÔNG PHẢI MUA VÀ CHỜ THÊM! - COMBO 0 ruột: 1 bộ Lý Tiểu Long Full + thêm 0 ruột rời = 245k - COMBO 6 ruột: 1 bộ Lý Tiểu Long Full + thêm 6 ruột rời = 300k - COMBO 12 ruột: 1 bộ Lý Tiểu Long Full + thêm 12 ruột rời = 350k - COMBO 20 ruột: 1 bộ Lý Tiểu Long Full + thêm 20 ruột rời = 400k Tất cả các gói đều Freeship COD toàn quốc ❤ CÁCH THỨC ĐẶT HÀNG ❤ - CÁCH 01: #Comment hoặc #Inbox Combo bạn muốn lấy - Tên người nhận - SĐT người nhận - Địa chỉ cụ thể (có phường xã). Ví dụ: COMBO12 - Dũng - 01234531468 - 65 Võ Văn Dũng, Phường Trung Liệt, Quận Đống Đa, Hà Nội. - CÁCH 02: Nhắn tin đến số Hotline 01234531468 nội dung: Combo bạn muốn lấy - Tên người nhận - SĐT người nhận - Địa chỉ cụ thể (có phường xã). Ví dụ: COMBO12 - Dũng - 01234531468 - 65 Võ Văn Dũng, Phường Trung Liệt, Quận Đống Đa, Hà Nội. NGAY KHI NHẬN ĐƯỢC HÀNG CÁC BẠN #Inbox Pages Học Tiếng Trung Quốc thông báo đã nhận được hàng để bên mình gửi LINK HỖ TRỢ HỌC và TÀI KHOẢN VIP nhé! Chú ý: Do hình ảnh Lý Tiểu Long cởi trần nhiều bạn chê phản cảm nên đợt này chúng mình sẽ gửi phiên bản bìa không có hình Lý Tiểu Long cởi trần bên ngoài nha!

Posted by Học Tiếng Trung Quốc on Sunday, March 19, 2017

Cực kỳ cực kỳ thích.

Nhưng thật ra, Lý Tiểu Hoa luôn luôn nhìn tôi cười một cách thành thật, nhưng tôi từ trước đến nay không biết được Lý Tiểu Hoa có thích tôi không, hay chỉ là đối với tôi có chút quan tâm mà thôi.

Chia tay, chỉ cần một người đồng ý, nhưng “ở bên nhau”, lại cần hai người cùng lúc đồng ý mới có thể được. Tình yêu chính là cần một điều gì đó vừa mơ hồ, vừa thú vị, không phải vậy sao? Ít nhất tôi cũng đã hoàn thành được một nửa yêu cầu đó.

Thời đó mỗi ngày đến trường trong tôi tràn ngập lòng hăng hái, vừa đến trường, gửi xe đạp xong liền hấp tấp từ nhà gửi xe phi tới lớp học, có lúc còn qua vườn hoa cạnh sân tập thể dục ngắt một đóa hoa dại, nhân lúc Lý Tiểu Hoa còn chưa vào lớp thì đem ép đóa hoa vào mặt bàn trong suốt của cô ấy, sau đó chờ đợi chiêm ngưỡng vẻ mặt của cô ấy khi nhìn thấy đóa hoa dại nhỏ bé. Bài thơ đầu tiên của đời tôi, cũng có họa một đóa hoa dại nhỏ bên lề giấy.

Cuộc đối thoại trên thư chuyền tay:

“Này, nhà cậu ở đâu vậy?”

“Làm gì?”

“Chỉ là hiếu kỳ thôi.”

“Tại sao mình phải cho cậu biết? Cậu thông minh như vậy, muốn biết thì chắc chắn sẽ biết được thôi.”

Tan học, tôi dắt xe đạp đứng chờ ở cổng trường, nhìn thấy bố của Lý Tiểu Hoa lái xe máy đến đón cô ấy. Tôi hít một hơi thật sâu, nhấn pedal, điên cuồng đuổi theo.

Trung học Tinh Thành cách trung tâm thành phố bằng cây cầu cạn Trung Hoa dốc ơi là dốc, bình thường đạp xe lên cầu, mông đều nhấp nhổm rời khỏi yên xe mới đạp lên nổi, phải dùng toàn lực đạp thì mới không bỏ cuộc giữa đường, giữ tay lái thật chắc mới hòng leo được.(Học sinh tốt nghiệp trung học Tinh Thành, 80% là có bắp chân cuồn cuộn…)

Sức mạnh của tình yêu quả thật là phi thường, tôi phóng xe điên dại trên đường, bất chấp tất cả, bám chặt lấy đuôi xe máy nhà Lý Tiểu Hoa. Lý Tiểu Hoa đương nhiên biết tôi phóng xe đuổi đằng sau, cô ấy thỉnh thoảng ngoái đầu lại cười giống như cổ vũ cho tôi, làm tôi hoàn toàn quên đi cái bắp chân đang rên rỉ đau đớn.

“Hãy đợi đấy, chút gian khổ này làm sao có thể cản đường ta.”

Đèn giao thông chuyển sang màu đỏ, tôi thở hổn hển nhìn bố của Lý Tiểu Hoa nghênh ngang tiến về phía trước.

Tôi mất vài ngày, từng bước từng bước thu hẹp phạm vi, biết được Lý Tiểu Hoa ở một khu trong thành phố. Nơi đó cách nhà tôi chỉ có 50m, trước kia hồi nhỏ đi học ở trường tiểu học Dân Sinh tôi đều đi qua.

Hôm nay cậu không cần phải đuổi theo nữa nha, mọi lần mình nhìn thấy cậu lao như điên trên đường trông rất nguy hiểm.

Một hôm, giờ tan học, Lý Tiểu Hoa đến bên cạnh tôi, lúc này đang thu dọn sách vở, chuẩn bị đi ra chỗ để xe.

“A? Thế này là được rồi.” Tôi lắc đầu, trong lòng có chút cảm thấy không tiện. Nhưng tay vẫn thu dọn sách vở.

“Mình hôm nay đã nói với bố là sẽ tự đi học về rồi, vì vậy…” Lý Tiểu Hoa mặt đỏ ửng lên.

Không làm chủ được, trong một phút nhất thời, tôi cảm thấy như mình không thở được

Từ khoảnh khắc kỳ diệu đó, Lý Tiểu Hoa bắt đầu cùng tôi đi xe đạp về nhà. Chúng tôi đi về phía bên phải, tôi đi ở phía ngoài, Lý Tiểu Hoa đi ở bên trong, vì vậy ngăn cách giữa chúng tôi là chiếc xe đạp.

“Cậu muốn biết nhà mình ở đâu, rốt cục là vì sao vậy?” Lý Tiểu Hoa nhếch mép, đôi mắt nheo cười.

“Biết nhà cậu ở đâu, buổi tối tớ dắt chó đi dạo có thể đến gần, buổi tối hôm nào chán đời thì đạp xe loăng quăng, biết thêm một chốn để ghé qua.” Tôi nói nhăng nói cuội, kỳ thực tôi cũng không biết vì sao mình lại muốn biết nhà Lý Tiểu Hoa ở đâu.

“Đúng rồi, mình vẫn cảm giác, cậu vừa bắt đầu chăm học là liền lọt ngay vào bảng đỏ, thật là lợi hại.” Lý Tiểu Hoa nhìn tôi, giọng thán phục.

“Cũng thường thôi mà, các cậu thành tính tốt mới thật sự lợi hại, lại còn có thể từ năm lớp 7 bắt đầu chăm chỉ học đến tận bây giờ…3 năm! Mình thật sự là không thể nào tưởng tượng nổi bản thân có thể nghị lực được như vậy không.” Tôi thành thật nói. Sự thông mình của tôi, vốn dĩ chỉ là tính trì trệ làm cho thụt lùi.

“Cậu thông mình như vậy, học ban Tự nhiên nhất định sẽ hợp.”Lý Tiểu Hoa đột nhiên nói.

“Học ban Tự nhiên?” Tôi thoáng ngạc nhiên.

Bởi vì trong thâm tâm tôi đã ngầm tính toán, nếu mà bố tôi không cho tôi học trường Phục hưng Mỹ công, kiên quyết mong tôi học một trường cấp 3 bình thường. Tôi chắc chắn sẽ chọn ban Xã hội để không phải dính dáng gì với môn Vật lý.

“Đúng vậy, số học của cậu rất tốt. Vật lí cũng siêu, học ban Xã hội chả phải đáng tiếc sao.” Lý Tiểu Hoa cười.

Trời ơi, sự hiểu lầm này đúng là đi quá xa rồi. Môn số học của tôi đều là Thẩm Giai Nghi từng bước từng bước giúp tôi mở mang đầu óc, còn môn vật lý của tôi thì do cậu không ngừng hỏi tôi về các nguyên lý phần điện học, hại tôi về nhà phải tham khảo sách vật lí, cậu làm sao có thể nói “Kha Cảnh Đằng học vật lý rất siêu” được chứ?

Tới đường Thành Công gần cảng.

“Gần đến nhà mình rồi, đi đến chỗ này là được rồi.” Lý Tiểu Hoa dừng bước.

“Không thể đưa đến tận cổng nhà sao?” Tôi thắc mắc.

“Cậu còn nói nữa là mình giạn đấy.” Lý Tiểu Hoa có chút khó chịu.

“Vậy thì mai gặp nha.” Tôi trèo lên xe đạp. vẫy vẫy tay.

“Ngài Miyamoto Yontaimu Nafu, ngày mai gặp lại nha.” Lý Tiểu Hoa vẫy tay cười.

Chúng tôi cùng nhau đi xe đạp về nhà vài lần, lần nào cũng đều đưa Lý Tiểu Hoa đến cửa cảng rồi dừng lại. Tôi biết việc con gái đi cùng con trai về nhà không muốn để hàng xóm hoặc gia đình bắt gặp.

Nhưng mà tôi bắt đầu không chịu được chiếc xe đạp chắn giữa hai người.

Từ đó, tôi buổi sáng đều rời nhà sớm hơn 10 phút, gửi xe ở gần cầu Trung Hoa rồi từ đó chạy bộ thật nhanh đến trường, thở hổn hển ngắt một đóa hoa, ép trên mặt bàn Lý Tiểu Hoa, sau đó viết một bài thơ, vẽ một bức tranh. Từ đó trở đi, tan học,  tôi mới có thể cùng Lý Tiểu Hoa ung dung đi bộ về nhà.

Bạn cùng lớp cũng bắt đầu phát hiện ra mối quan hệ không bình thường giữa tôi và Lý Tiểu Hoa. Cả lớp đi học đều trên cùng một tuyến đường, muốn về nhà đều phải qua cầu Trung Hoa, đứa nào cũng nhìn thấy tôi và Lý Tiểu Hoa vai kề vai sóng bước nói chuyện.

“Yêu rồi nhá!” Liêu Anh Hoằng đạp xe lướt qua tôi cười, buông một câu.

“Mày bỏ rơi Quái Thú một mình đợi xe ở trường là không được đâu nha!” Hứa Bác Thuần cũng ngồi trên xe đạp nói một câu.

“Kha Cảnh Đằng, mày gần đây bị bám lấy như vậy không giận sao?” Quái Thú vẫn chưa hiểu chuyện gì.

Không có cái xe đạp làm vướng chân vướng tay, tôi và Lý Tiểu Hoa có thể thoải mái sử dụng điệu bộ, chọn một con đường thanh vắng về nhà. Sau đó, hừm, vai của Lý Tiểu Hoa càng ngày càng ghé sát vai  tôi, tay trái cô ấy đưa gần sát tay phải tôi.

Tim tôi đập càng lúc càng nhanh, tôi cũng không rõ, bởi vì tâm trí tôi giờ hoàn toàn không thể kiểm soát.

Khoảng cách để cầm tay Lý Tiểu Hoa, chỉ còn bằng khoảng cách của hơi thở.

“……Mình.”

“…..” Lý Tiểu Hoa.

Nhưng tôi trước sau cũng không đủ dũng khí mở rộng bàn tay, nắm lấy tay cô ấy.

Hai người liền giả vờ như tay chưa từng chạm, miệng lại nói về các bạn cùng lớp, hôm nay có vụ gì hay, con chó của tôi, chị gái của cô ấy, tưởng tượng về cuộc sống những năm học cấp 3, nghĩ về những ngày tháng sau này, mong chờ hoàn thành những ước mơ.

Thế là không có tay nắm tay.

Vài ngày như vậy trôi  qua, mỗi sáng tôi đều hướng mặt lên trời thề rằng,tan học nhất định nắm tay Lý Tiểu Hoa, nhưng cứ đến thời khắc quan trọng nhất, đầu óc tôi lại trở nên trống rỗng, không có cách nào tiến lên một bước.

Tôi nghĩ mình một chút cũng không xứng đáng được đồng tình.

Một lần trời mưa to, chúng tôi hai người cùng chung ô về nhà.

Tôi rất ga lăng cầm ô dựa vào người Lý Tiểu Hoa, để cô ấy không bị mưa ướt tới, bản thân mình thì bị ướt một nửa, nước mưa men theo tóc chảy xuống, làm mặt tôi ướt nhèm.

“Mình có thể… có thể hỏi cậu một chuyện không?” Lý Tiểu Hoa ngập ngừng hỏi.

“Được.” Tôi nhìn cô ấy. Gương mặt nghiêng nghiêng của Lý Tiểu Hoa thật dễ thương.

“Vì sao cậu không nắm tay mình vậy?” Lý Tiểu Hoa như đang cắn răng.

“…” Tôi rùng mình, tâm trí hỗn loạn.

Lý Tiểu Hoa dừng bước, nhìn tôi, đôi mắt trong veo của cô ấy tuyệt không buông tha khuôn mặt bối rối của tôi, đến chớp mắt cũng không, dường như còn muốn nhìn xuyên thấu tâm tư của tôi.

Tôi hoảng sợ, nói thật hết lòng mình: “Bởi vì, mình không biết cậu có thích mình hay không.” Tôi luống cuống.

Lý Tiểu Hoa khẽ rùng mình, im lặng hồi lâu, hai người lại tiếp tục tiến bước trong cơn mưa.

Hai người bước lên cầu, nhìn thấy phía dưới đường ray ngập nước, bầu trời vẫn giăng một màn mưa mịt mùng, mưa vẫn không ngừng rơi. Không ngừng rơi.

“Người cậu thích, là Thẩm Giai Nghi đúng không?” Lý Tiểu Hoa khẽ cất giọng.

“A?” Tôi ngạc nhiên không nói được gì.

“Mình hồi trước ngồi ở cuối lớp, thường nhìn thấy hai cậu nói chuyện rất vui vẻ, mình lúc đó bèn nghĩ, hai cậu chắc chắn là mến nhau rồi.” Lý Tiểu Hoa nhìn xuống đường ray.

Không có tàu hỏa đi qua, đường ray chỉ là một đường kẻ đơn điệu. Nước mưa chẳng qua chỉ là những nét vẽ màu xám nghiêng nghiêng xô lệch.

“Không phải như vậy đâu, mình và Thẩm Giai Nghi chỉ là thích nói chuyện với nhau thôi.” Tôi phì cười.

“Hồi đó mình nghĩ rằng, cậu nhất định là người rất đặc biệt. Nếu không thì Thẩm Giai Nghi sẽ không tìm cậu nói chuyện.” Lý Tiểu Hoa tự nói một mình.

“Trời ơi, cậu ấy là một bà già lắm điều, lần trước cậu ấy còn đưa mình quyển Tĩnh Tư Ngữ Lục của sư Chứng Nghiêm, bắt mình tĩnh tâm đọc sách, trời ơi, sư Chính Nghiêm đó! Niệm nam mô a di đà phật!” Tôi cường điệu, khoa trương câu chuyện rồi cười phá lên.

“…..” Lý Tiểu Hoa không ngoái đầu nhìn tôi, chỉ nhìn về phía đường ray.

“Dù sao thì mình cũng không thích Thẩm Giai Nghi.” Tôi khẳng định.

“Không thích tẹo nào chứ?” Lý Tiểu Hoa đưa tay hứng những giọt mưa.

“Thẩm Giai Nghi là bà già lắm điều mà.” Tôi chắc chắn khẳng định.

Là như vậy.

Là như vậy.

Trong lúc lạc hướng nói chuyện về Thẩm Giai Nghi, tôi lại bỏ lỡ dịp đẹp nhất để tỏ lòng với Lý Tiểu Hoa, càng không thuận thế nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Lý Tiểu Hoa.

Mưa rơi không ngớt không ngớt, càng lúc càng to, giọt mưa men theo mép ô rõ từng giọt xuống mặt tôi.

Đợi đến lúc tỉnh ra, tôi đã hai mươi tám tuổi rồi.

“Cùng nhau về nhà” bốn chữ đó lúc nào cũng mang ý nghĩa lãng mạn, dù ta đang ở đâu trên chặng đường đời.

“Cùng nhau” ý rằng việc này chỉ một người không thể thành được, “về nhà” chứa đựng ý vị trìu mến ấm áp.

Người đầu tiên cùng bạn về nhà, suốt đời này bạn không thể nào quên.

Mười ba năm sau, tôi nhắm mắt lại, vẫn còn nhìn thấy rất rõ…

Trên cây cầu Trung Hoa lớn như vậy, hoàng hôn buông xuống, tôi dắt xe đạp, ngượng ngập sóng bước cùng Lý Tiểu Hoa, nói chuyện trên trời dưới bể. Khi gió nhẹ, lúc đổ mưa, có ngày nắng đẹp, lại có ngày âm u.

Trong lòng một lần kích động, xoay vần rồi lại chán nản.

Chỉ còn lại trên bàn chiếc ô giấy nọ, với cuộn giấy cuối cùng đã ngả màu vàng ố.

 

第六章

毫无意外,我喜欢李小华。
非常非常的喜欢。
但说真的,尽管李小华老是对着我笑,但我从来都不知道李小华是不是喜欢我,抑或只是对我抱着强烈的好奇
心而已。
分手,只需要一个人同意,但“在一起”,可是需要两个人同时认可才能作数。恋爱就是要这么不确定才有趣
,不是吗?至少我已经完成了我这一半的拼图。
那阵子我每天都充满朝气地去上学,一到学校,停好脚踏车,就迫不及待地从车棚飞冲到教室,有时还会在操
场旁的花圃摘下一朵小野花,趁李小华还没有到教室前,将小野花夹在她桌上的透明垫板下,然后等待欣赏她看见
小野花的表情。我生平第一首诗,也就出现在小野花旁边的纸条。
笔记本上的对话:
“嘿嘿,你家住哪?”
“干吗?”
“只是好奇而已。”
“我为什么要告诉你?你这么聪明,想知道应该就可以知道啊。”
放学后,我便骑着脚踏车等在校门口,看着李小华的爸爸骑摩托车载她回家。我深呼吸,一踩踏板,疯狂地跟
上。
精诚中学跟市区隔了一道坡度陡峭的中华陆桥,平常骑脚踏车上去,屁股都要离开坐垫,使尽全力才不会使自
己中途放弃、用牵车的方式解决(精诚中学的毕业生,八成都有一双筋肉纠结的萝卜腿,唉……)。
恋爱的力量真的很不可思议,我一路狂追,无视可怕的坡度,紧咬着李爸爸的摩托车屁股。李小华当然知道我
在后面狂追,她偶尔回头嘻笑的表情,仿佛在为我加油打气,让我完全忘却小腿肚的悲鸣。
“等着吧,这点困难怎么可能挡得了我。”
红绿灯下,我气喘吁吁看着扬长而去的李爸爸。
我花了几天,便用逐步缩短未知地带的方式,知道了李小华住在哪个区域。那地方距离我家只有五百公尺,以
前小时候每天走路去民生国小时都会经过。
“今天你不要再追了啦,每次我看你冲马路的样子就觉得很危险。”
有天李小华放学时,走到正在收拾东西,准备冲向脚踏车车棚的我身边。
“啊?那个还好啦。”我抓抓头,有些不好意思。但手上还是在收拾东西。
“我今天已经跟我爸爸说要自己走路回家了,所以……”李小华的脸红了。
不由自主,我的呼吸暂时停止。
从那美妙的一天起,李小华开始跟我一起牵脚踏车回家。我们靠右边走,我走在外侧,李小华走在里侧,所以
我们中间隔了一台很碍手的脚踏车。
“你想知道我家在哪里,到底是为什么啊?”李小华抿着嘴唇,眼睛在笑。
“知道你家在哪里后,我晚上遛狗就可以去附近走走啊,晚上无聊骑脚踏车乱晃,也多了一个地方可以绕。”
我胡说八道,其实我也不知道为什么要知道李小华家住哪里。
“对了,我还是觉得,你一开始认真念书就进红榜,真的很厉害耶。”李小华看着我,语气佩服。
“那个还好啦,你们这些成绩很好的人才真的很厉害,居然可以从国一就开始努力用功到现在……三年耶!我
根本没办法想象自己有那种毅力。”我坦白。我的聪明,原来只是一种退缩的惰性。
“你那么聪明,念自然组一定很适合。”李小华突然说。
“念自然组?”我有些讶异。
因为我心中已经暗暗盘算,如果爸不让我考复兴美工、强烈希望我念普通高中的话,我笃定会挑没有物理化学
的社会组。
“对啊,你的数学不错,理化也很棒,念社会组太可惜了。”李小华笑笑。
天啊,这其中误会可大了。我的数学是沈佳仪一题一题帮我开窍的,而我的理化更是李小华你自己不断地逼问
我一堆电学原理,害我回家只好一直猛K理化参考书,你怎么会一副“柯景腾理化很棒”的表情?
成功路巷口。
“我家快到了,走到这里就好了。”李小华停下脚步。
“不可以送到家门口吗?”我好奇。
“再过去的话,我会生气喔。”李小华有些局促。
“那,明天见啰。”我跨上脚踏车,挥挥手。
“宫本勇次又带刀先生,明天见啰!”李小华笑着挥挥手。
我们一起牵脚踏车回家了几次,每次都送李小华到她家的巷口就止步。我能体会女孩子跟男孩子一起回家,不
想被邻居或家人撞见的担忧。
然而我开始受不了那台从中作梗的脚踏车。于是我早上提前十分钟从家里出发,再将脚踏车停在中华陆桥前,用跑步的方式飞奔到学校,气喘吁吁摘一朵
花,压在李小华的桌垫下,然后写上一首诗,画上一个图。如此一来,我才可以在放学后,跟李小华轻轻松松地走
路回家。
同学间也开始察觉我跟李小华间不寻常的气氛。尤其大家回家的路线都一样,想回家就得经过中华路,所有人
都看见我跟李小华肩并着肩一块聊天走路。
“谈恋爱喔!”廖英宏笑骑着脚踏车从我们面前经过,丢下一句。
“你放怪兽一个人等校车是不行的啦!”许博淳也在脚踏车上丢下一句。
“柯景腾,你最近被这样缠住都不会生气喔?”怪兽还是在状况外。
没有了碍手碍脚的脚踏车,我跟李小华就可以用更舒服的步调,选择更幽静的路线回家。然后,嗯嗯,李小华
的肩靠我越来越近,她的左手紧紧贴着我的右手。
我的心跳有没有加快,我不清楚,因为我的灵魂已经完全失控。
距离握住李小华的手,只有一个停止呼吸的距离。
“……”我。
“……”李小华。
但我始终没有勇气张开手,牵住她。
两个人就假装手没有紧靠在一块,嘴里聊着班上的同学,今天发生的趣事,我的狗,她的姐姐,幻想中的高中
生活,以后想过的日子,期待完成的梦想。
就是没有牵手。
好几天就这么过去,每天早上我都向天发誓,放学一定要牵住李小华的手,但关键时刻到了的时候,我都处于
脑袋空白的当机状态,无法更进一步。
我想我是丝毫不值得同情的。
有次下大雨,我们俩一起撑伞回家。
我很绅士地将伞靠往李小华身上,让她不会被大雨淋到,自己却湿了大半边,雨水沿着头发倾坠而下,爬满我
的脸。
“我可以……问你一件事情吗?”李小华怯生生问。
“嗯啊。”我看着她,李小华的侧脸真可爱。
“为什么你都不牵我的手啊?”李小华似乎咬着牙。
“……”我一震,脑中整个混乱。
李小华停下脚步,看着我,她清澈的眼睛毫不放过我的窘态,连眨眼也没有,拼命想要看穿我心思似的专注。
我慌了,竟脱口而出:“因为,我不知道你喜不喜欢我。”手足无措。
李小华的身子一震,沉默半晌,两人又继续在大雨中前进。
两人来到陆桥上,看着下面空荡荡的铁轨,天空没有尽头的灰蒙蒙,雨水不断坠落。坠落。
“你喜欢的人,是沈佳仪吗?”李小华的声音很细。
“啊?”我愣住。
“我以前坐在教室后面,常看到你们聊天聊得很开心,我就在想,你们应该会在一起吧。”李小华看着铁轨。
没有火车经过,铁轨只是单调的线条。雨水也仅仅是灰色的涂鸦斜线。
“才不是那样,我跟沈佳仪只是喜欢聊天的好朋友。”我失笑。
“当时我就在想,你一定是个很特别的人。要不然沈佳仪才不会找你讲话。”李小华自顾自说着。
“吼,她根本就是欧巴桑好不好,上次她还送我证严法师的静思语语录,要我静下心来念书,天,证严法师耶!念南无阿弥陀佛那个!”我强调,夸张地笑了出来。
“……”李小华没有转头看我,只是看着铁轨。
“反正,我没有喜欢沈佳仪。”我笃定。
“一点点都没有喜欢?”李小华伸手,摸着雨。
“沈佳仪是欧巴桑星人。”我超级笃定。
就这样。
就这样。
在对话失焦到沈佳仪身上的过程,我已错过向李小华告白的最佳时机,更没有顺势牵住李小华的小手。
大雨一直下一直下,越来越大的雨珠沿着伞缘倾泻在我的脸上。
等到回神,我已经二十六岁。
“一起回家”这四个字,不管在哪个生命历程,都有很浪漫的意义。
“一起”代表这件事一个人无法独立完成,“回家”意味着背后的温馨情愫。
第一次与你一起回家的人,你一辈子都不可能忘记。
十三年后,我闭上眼睛,还是可以看见……
偌大的中华路上,黄昏下,我腼腆地跟李小华牵着脚踏车,天南地北聊天踏步的画面。或微风,或下雨,或晴
天,或阴天。
心中会有一股激动,旋又复归惆怅。
只剩下桌上的那把小纸伞,与淡淡泛黄的最后纸条。

Dì Liù zhāng

Háo wú yìwài, wǒ xǐhuan lixiǎohuá.
Fēicháng fēicháng de xǐhuan.
Dàn shuō zhēn de, jǐnguǎn lixiǎohuá lǎo shì duìzhe wǒ xiào, dàn wǒ cónglái dōu bù zhīdào lixiǎohuá shì bùshì xǐhuan wǒ, yìhuò zhǐshì duì wǒ bàozhe qiángliè de hàoqí
xīn éryǐ.
Fēnshǒu, zhǐ xūyào yīgèrén tóngyì, dàn “zài yīqǐ”, kěshì xūyào liǎng gèrén tóngshí rènkě cáinéng zuò shù. Liàn’ài jiùshì yào zhème bù quèdìng cái yǒuqù
, bùshì ma? Zhìshǎo wǒ yǐjīng wánchéngle wǒ zhè yībàn de pīntú.
Nà zhènzi wǒ měitiān dū chōngmǎn zhāoqì de qù shàngxué, yīdào xuéxiào, tíng hǎo jiǎotàchē, jiù pòbùjídài de cóng chēpéng fēi chōng dào jiàoshì, yǒushí hái huì zài cāo
chǎng páng de huāpǔ zhāi xià yī duo xiǎoyě huā, chèn lixiǎohuá hái méiyǒu dào jiàoshì qián, jiāng xiǎoyě huā jiā zài tā zhuō shàng de tòumíng diàn bǎn xià, ránhòu děngdài xīnshǎng tā kànjiàn
xiǎoyě huā de biǎoqíng. Wǒ shēngpíng dì yī shǒu shī, yě jiù chūxiànzài xiǎoyě huā pángbiān de zhǐ tiáo.
Bǐjìběn shàng de duìhuà:
“Hēihēi, nǐ jiāzhù nǎ?”
“Gànma?”
“Zhǐshì hàoqí éryǐ.”
“Wǒ wèishéme yào gàosu nǐ? Nǐ zhème cōngmíng, xiǎng zhīdào yīnggāi jiù kěyǐ zhīdào a.”
Fàngxué hòu, wǒ biàn qízhe jiǎotàchē děng zài xiào ménkǒu, kànzhe lixiǎohuá de bàba qí mótuō chēzài tā huí jiā. Wǒ shēnhūxī, yī cǎità bǎn, fēngkuáng de gēn
shàng.
Jīngchéng zhōngxué gēn shì qū géle yī dào pōdù dǒuqiào de zhōnghuá lùqiáo, píngcháng qí jiǎotàchē shàngqù, pìgu dōu yào líkāi zuòdiàn, shǐ jìn quánlì cái bù huì shǐ zì
jǐ zhōngtú fàngqì, yòng qiān chē de fāngshì jiějué (jīngchéng zhōngxué de bìyè shēng, bā chéngdū yǒuyīshuāng jīnròu jiūjié de luóbo tuǐ, āi……).
Liàn’ài de lìliàng zhēn de hěn bùkěsīyì, wǒ yīlù kuáng zhuī, wúshì kěpà de pōdù, jǐn yǎozhe li bàba de mótuō chē pìgu. Lixiǎohuá dāngrán zhīdào wǒ
zài hòumiàn kuáng zhuī, tā ǒu’ěr huítóu xī xiào de biǎoqíng, fǎngfú zài wèi wǒjiāyóu dǎqì, ràng wǒ wánquán wàngquè xiǎotuǐ dù de bēimíng.
“Děngzhe ba, zhè diǎn kùnnán zěnme kěnéng dǎng déliǎo wǒ.”
Hónglǜdēng xià, wǒ qì chuǎnxūxū kànzhe yángcháng ér qù de li bàba.
Wǒ huāle jǐ tiān, biàn yòng zhúbù suōduǎn wèizhī dìdài de fāngshì, zhīdàole lixiǎohuá zhù zài nǎge qūyù. Nà dìfāng jùlí wǒjiā zhǐyǒu wǔbǎi gōng chǐ, yǐ
qián xiǎoshíhou měitiān zǒulù qù mínshēng guó xiǎoshí dūhuì jīngguò.
“Jīntiān nǐ bùyào zài zhuīle la, měi cì wǒ kàn nǐ chōng mǎlù de yàngzi jiù juéde hěn wéixiǎn.”
Yǒu tiān lixiǎohuá fàngxué shí, zǒu dào zhèngzài shōushí dōngxi, zhǔnbèi chōng xiàng jiǎotàchē chēpéng de wǒ shēnbiān.
“A? Nàgè hái hǎo la.” Wǒ zhuā zhuā tóu, yǒuxiē bù hǎoyìsi. Dàn shǒu shàng háishì zài shōushí dōngxi.
“Wǒ jīntiān yǐjīng gēn wǒ bàba shuō yào zìjǐ zǒulù huí jiāle, suǒyǐ……” lixiǎohuá de liǎnhóngle.
Bùyóuzìzhǔ, wǒ de hūxī zhànshí tíngzhǐ.
Cóng nà měimiào de yītiān qǐ, lixiǎohuá kāishǐ gēn wǒ yīqǐ qiān jiǎotàchē huí jiā. Wǒmen kào yòubiān zǒu, wǒ zǒu zài wàicè, lixiǎohuá zǒu zài lǐ cè, suǒyǐ
wǒmen zhōng jiàn géle yī tái hěn ài shǒu de jiǎotàchē.
“Nǐ xiǎng zhīdào wǒjiā zài nǎlǐ, dàodǐ shì wèishéme a?” Lixiǎohuá mǐnzhe zuǐchún, yǎnjīng zài xiào.
“Zhīdào nǐ jiā zài nǎlǐ hòu, wǒ wǎnshàng liú gǒu jiù kěyǐ qù fùjìn zǒu zǒu a, wǎnshàng wúliáo qí jiǎotàchē luàn huang, yě duōle yīgè dìfāng kěyǐ rào.”
Wǒ húshuō bādào, qíshí wǒ yě bù zhīdào wèishéme yào zhīdào lixiǎohuá jiāzhù nǎlǐ.
“Duìle, wǒ háishì juéde, nǐ yī kāishǐ rènzhēn niànshū jiù jìn hóngbǎng, zhēn de hěn lìhài yē.” Lixiǎohuá kànzhe wǒ, yǔqì pèifú.
“Nàgè hái hǎo la, nǐmen zhèxiē chéngjī hěn hǎo de réncái zhēn de hěn lìhài, jūrán kěyǐ cóng guó yī jiù kāishǐ nǔlì yònggōng dào xiàn zài……sān nián yē! Wǒ
gēnběn méi bànfǎ xiǎngxiàng zìjǐ yǒu nà zhǒng yìlì.” Wǒ tǎnbái. Wǒ de cōngmíng, yuánlái zhǐshì yī zhǒng tuìsuō de duòxìng.
“Nǐ nàme cōngmíng, niàn zìrán zǔ yīdìng hěn shìhé.” Lixiǎohuá túrán shuō.
“Niàn zìrán zǔ?” Wǒ yǒuxiē yà yì.
Yīnwèi wǒ xīnzhōng yǐjīng àn’àn pánsuàn, rúguǒ bà bù ràng wǒ kǎo fùxīng měigōng, qiángliè xīwàng wǒ niàn pǔtōng gāozhōng dehuà, wǒ dǔdìng huì tiāo méiyǒu wùlǐhuàxué
de shèhuì zǔ.
“Duì a, nǐ de shùxué bùcuò, lǐhuà yě hěn bàng, niàn shèhuì zǔ tài kěxíle.” Lixiǎohuá xiào xiào.
Tiān a, zhè qízhōng wùhuì kě dàle. Wǒ de shùxué shì chénjiāyí yī tí yī tí bāng wǒ kāiqiào de, ér wǒ de lǐhuà gèng shì lixiǎohuá nǐ zìjǐ bùduàn de bīwèn
wǒ yī duī diànxué yuánlǐ, hài wǒ huí jiā zhǐhǎo yīzhí měng K lǐhuà cānkǎo shū, nǐ zěnme huì yī fù “kējǐngténg lǐ huà hěn bàng” de biǎoqíng?
Chénggōng lùxiàng kǒu.
“Wǒ jiākuài dàole, zǒu dào zhèlǐ jiù hǎole.” Lixiǎohuá tíng xià jiǎobù.
“Bù kěyǐ sòng dàojiā ménkǒu ma?” Wǒ hàoqí.
“Zài guòqù dehuà, wǒ huì shēngqì ō.” Lixiǎohuá yǒuxiē júcù.
“Nà, míngtiān jiàn luō.” Wǒ kuà shàng jiǎotàchē, huī huīshǒu.
“Gōng běn yǒngcì yòu dài dāo xiānshēng, míngtiān jiàn luō!” Lixiǎohuá xiàozhe huī huīshǒu.
Wǒmen yīqǐ qiān jiǎotàchē huí jiāle jǐ cì, měi cì dōu sòng lixiǎohuá dào tā jiā de xiàng kǒu jiù zhǐbù. Wǒ néng tǐhuì nǚ hái zǐ gēn nán háizi yīqǐ huí jiā, bù
xiǎng bèi línjū huò jiārén zhuàngjiàn de dānyōu.
Rán’ér wǒ kāishǐ shòu bùliǎo nà tái cóngzhōng zuògěng de jiǎotàchē.

Yúshì wǒ zǎoshang tíqián shí fēnzhōng cóng jiālǐ chūfā, zài jiāng jiǎotàchē tíng zài zhōnghuá lùqiáo qián, yòng pǎobù de fāngshì fēi bēn dào xuéxiào, qì chuǎnxūxū zhāi yī duo
huā, yā zài lixiǎohuá de zhuō diàn xià, ránhòu xiě shàng yī shǒu shī, huà shàng yīgè tú. Rúcǐ yī lái, wǒ cái kěyǐ zài fàngxué hòu, gēn lixiǎohuá qīng qīngsōng sōng de zǒu
lù huí jiā.
Tóngxué jiān yě kāishǐ chájué wǒ gēn lixiǎohuá jiān bù xúncháng de qìfēn. Yóuqí dàjiā huí jiā de lùxiàn dōu yīyàng, xiǎng huí jiā jiù de jīngguò zhōnghuá lù, suǒyǒu rén
dōu kànjiàn wǒ gēn lixiǎohuá jiān bìngzhe jiān yīkuài liáotiān zǒulù.
“Tán liàn’ài ō!” Liàoyīnghóng xiào qízhe jiǎotàchē cóng wǒmen miànqián jīngguò, diū xià yījù.
“Nǐ fàng guàishòu yīgè rén děng xiàochē shì bùxíng de la!” Xǔ bó chúnyě zài jiǎotàchē shàng diū xià yījù.
“Kējǐngténg, nǐ zuìjìn bèi zhèyàng chán zhù dōu bù huì shēngqì ō?” Guàishòu háishì zài zhuàngkuàng wài.
Méiyǒule àishǒu’àijiǎo de jiǎotàchē, wǒ gēn lixiǎohuá jiù kěyǐ yòng gèng shūfú de bùdiào, xuǎnzé gèng yōujìng de lù xiàn huí jiā. Ránhòu, ń ń, lixiǎohuá
de jiān kào wǒ yuè lái yuè jìn, tā de zuǒshǒu jǐnjǐn tiēzhe wǒ de yòushǒu.
Wǒ de xīntiào yǒu méiyǒu jiā kuài, wǒ bù qīngchu, yīnwèi wǒ de línghún yǐjīng wánquán shīkòng.
Jùlí wò zhù lixiǎohuá de shǒu, zhǐyǒu yīgè tíngzhǐ hūxī de jùlí.
“……” Wǒ.
“……” Lixiǎohuá.
Dàn wǒ shǐzhōng méiyǒu yǒngqì zhāng kāi shǒu, qiān zhù tā.
Liǎng gè rén jiù jiǎzhuāng shǒu méiyǒu jǐn kào zài yīkuài, zuǐ lǐ liáozhe bān shàng de tóngxué, jīntiān fāshēng de qùshì, wǒ de gǒu, tā de jiejie, huànxiǎng zhōng de gāozhōng
shēnghuó, yǐhòu xiǎngguò de rìzi, qídài wánchéng de mèngxiǎng.
Jiùshì méiyǒu qiānshǒu.
Hǎo jǐ tiān jiù zhème guòqù, měitiān zǎoshang wǒ dū xiàng tiān fāshì, fàngxué yīdìng yào qiān zhù lixiǎohuá de shǒu, dàn guānjiàn shíkè dàole de shíhou, wǒ dū chǔyú
nǎodai kòngbái dí dàng jī zhuàngtài, wúfǎ gèng jìnyībù.
Wǒ xiǎng wǒ shì sīháo bù zhídé tóngqíng de.
Yǒu cì xià dàyǔ, wǒmen liǎ yīqǐ chēng sǎn huí jiā.
Wǒ hěn shēnshì de jiāng sǎn kào wǎng lixiǎohuá shēnshang, ràng tā bù huì bèi dàyǔ lín dào, zìjǐ què shīle dà bànbiān, yǔshuǐ yánzhe tóufǎ qīng zhuì ér xià, pá mǎn wǒ
de liǎn.
“Wǒ kěyǐ……wèn nǐ yī jiàn shìqíng ma?” Lixiǎohuá qièshēngshēng wèn.
“Ń a.” Wǒ kànzhe tā, lixiǎohuá de cè liǎn zhēn kě’ài.
“Wèishéme nǐ dōu bù qiān wǒ de shǒu a?” Lixiǎohuá sìhū yǎozhe yá.
“……” Wǒ yī zhèn, nǎo zhōng zhěnggè hǔnluàn.
Lixiǎohuá tíng xià jiǎobù, kànzhe wǒ, tā qīngchè de yǎnjīng háo bù fàngguò wǒ de jiǒngtài, lián zhǎyǎn yě méiyǒu, pīnmìng xiǎng yào kànchuān wǒ xīnsī shì de zhuānzhù.
Wǒ huāngle, jìng tuōkǒu’érchū:“Yīnwèi, wǒ bù zhīdào nǐ xǐ bù xǐhuan wǒ.” Shǒuzúwúcuò.
Lixiǎohuá de shēnzi yī zhèn, chénmò bànshǎng, liǎng rén yòu jìxù zài dàyǔ zhōng qiánjìn.
Liǎng rén lái dào lùqiáo shàng, kànzhe xiàmiàn kōngdàngdàng de tiěguǐ, tiānkōng méiyǒu jìntóu de huī méngméng, yǔshuǐ bùduàn zhuìluò. Zhuìluò.
“Nǐ xǐhuan de rén, shì chénjiāyí ma?” Lixiǎohuá de shēngyīn hěn xì.
“A?” Wǒ lèng zhù.
“Wǒ yǐqián zuò zài jiàoshì hòumiàn, cháng kàn dào nǐmen liáotiān liáo de hěn kāixīn, wǒ jiù zài xiǎng, nǐmen yīnggāi huì zài yīqǐ ba.” Lixiǎohuá kànzhe tiěguǐ.
Méiyǒu huǒchē jīngguò, tiěguǐ zhǐshì dāndiào de xiàntiáo. Yǔshuǐ yě jǐn jǐn shì huīsè de túyā xié xiàn.
“Cái bùshì nàyàng, wǒ gēn chénjiāyí zhǐshì xǐhuan liáotiān de hǎo péngyǒu.” Wǒ shīxiào.
“Dāngshí wǒ jiù zài xiǎng, nǐ yīdìng shìgè hěn tèbié de rén. Yào bùrán chénjiāyí cái bù huì zhǎo nǐ jiǎnghuà.” Lixiǎohuá zì gù zì shuōzhe.
“Hǒu, tā gēnběn jiùshì ōu ba sāng hǎobù hǎo, shàng cì tā hái sòng wǒ zhèng yán fǎshī de jìng sī yǔ yǔlù, yào wǒ jìng xiàxīn lái niànshū, tiān, zhèng yán fǎshī yē! Niàn ná mó ēmítuófó nàgè!” Wǒ qiángdiào, kuāzhāng de xiàole chūlái.
“……” Lixiǎohuá méiyǒu zhuǎn tóu kàn wǒ, zhǐshì kànzhe tiěguǐ.
“Fǎnzhèng, wǒ méiyǒu xǐhuan chénjiāyí.” Wǒ dǔdìng.
“Yī diǎndiǎn dōu méiyǒu xǐhuan?” Lixiǎohuá shēnshǒu, mōzhe yǔ.
“Chénjiāyí shì ōu ba sāng xīngrén.” Wǒ chāojí dǔdìng.
Jiù zhèyàng.
Jiù zhèyàng.
Zài duìhuà shī jiāo dào chénjiāyí shēnshang de guòchéng, wǒ yǐ cuòguò xiàng lixiǎohuá gàobái de zuì jiā shíjī, gèng méiyǒu shùnshì qiān zhù lixiǎohuá de xiǎoshǒu.
Dàyǔ yīzhí xià yīzhí xià, yuè lái yuè dà de yǔ zhū yánzhe sǎn yuán qīngxiè zài wǒ de liǎn shàng.
Děngdào huí shén, wǒ yǐjīng èrshíliù suì.
“Yīqǐ huí jiā” zhè sì gè zì, bùguǎn zài nǎge shēngmìng lìchéng, dōu yǒu hěn làngmàn de yìyì.
“Yīqǐ” dàibiǎo zhè jiàn shì yīgè rén wúfǎ dúlì wánchéng,“huí jiā” yìwèizhe bèihòu de wēnxīn qíngsù.
Dì yī cì yǔ nǐ yīqǐ huí jiā de rén, nǐ yībèizi dōu bù kěnéng wàngjì.
Shísān nián hòu, wǒ bì shàng yǎnjīng, háishì kěyǐ kànjiàn……
ruòdà de zhōnghuá lùshàng, huánghūn xià, wǒ miǎn tiǎn de gēn lixiǎohuá qiānzhe jiǎotàchē, tiānnándìběi liáotiān tàbù de huàmiàn. Huò wéifēng, huò xià yǔ, huò qíng
tiān, huò yīn tiān.
Xīnzhōng huì yǒu yī gǔ jīdòng, xuán yòu fùguī chóuchàng.
Zhǐ shèng xià zhuō shàng dì nà bǎ xiǎo zhǐ sǎn, yǔ dàndàn fàn huáng de zuìhòu zhǐ tiáo.

Chương 01 – Chương 02 – Chương 03 – Chương 04 – Chương 05

 

 
Bí quyết viết chữ Trung Quốc gây bão cộng đồng của bạn Thuỷ
Hoa tay thảo những nét, như phượng múa rồng bay! Các thầy giáo bên Trung Quốc cũng phải trầm trồ!
 
Content Protection by DMCA.com