[DỊCH] Cô Gái Năm Ấy Chúng Ta Cùng Theo Đuổi – 那些年我们一起追的女孩 – Cửu Bả Đao – Chương 05

0
858
[DỊCH] Cô Gái Năm Ấy Chúng Ta Cùng Theo Đuổi – 那些年我们一起追的女孩 – Cửu Bả Đao – Chương 05
Trung bình 5 trên tổng số 4 bình chọn

[DỊCH] Cô Gái Năm Ấy Chúng Ta Cùng Theo Đuổi – 那些年我们一起追的女孩 – Cửu Bả Đao – Chương 05

Nguồn ebook tiếng Trung: http://www.shushu8.com

Nguồn dịch tiếng Việt: https://fragriver.wordpress.com

Chương 01 – Chương 02 – Chương 03 – Chương 04

Chương 05

Năm học lớp 8 nảy sinh ra rất nhiều chuyện

DÀNH CHO 68 BẠN ĐẶT HÀNG ĐẦU TIÊN: CHỈ TỪ 245k CHO BỘ TẬP VIẾT SIÊU HOT! MỪNG PAGES CHUẨN BỊ THÀNH PAGES HỌC TIẾNG TRUNG SỐ 1 VIỆT NAM! ❤ Bộ tập viết Tiếng Trung huyền thoại Lý Tiểu Long 3200 phiên bản 2017 chữ khắc chìm bao gồm: - 1 hộp có quai - 1 bút + 5 ruột + thiết bị chống mỏi tay. Mỗi ruột viết được hơn 3000 chữ. Mực tự bay màu sau 10 - 15 phút - 2 quyển Thượng + HẠ có 3200 chữ khắc chìm khác nhau, có tiếng Trung font PC + Pinyin (bính âm) - Bảng cứng chú thích tiếng Việt, Hán Việt, phiên âm cho từng chữ trong bộ - Link hướng dẫn viết từng nét cho từng chữ và phát âm ❤ BẠN ĐƯỢC TẶNG GÌ NGAY SAU KHI MUA: ❤ + Tài khoản VIP trị giá 200k, được truy cập không giới hạn vĩnh viễn mọi giáo trình, mọi bài chia sẻ kiến thức tại website dạy tiếng Trung có lượt truy cập lớn nhất Việt Nam hiện nay: http://hoctiengtrungonline.edu.vn + Link dạy các quy tắc viết chữ THẦN THÁNH của tiếng Trung + Link có phần phát âm, hướng dẫn viết từng nét cho từng chữ trong bộ Lý Tiểu Long 3200 chữ này + Link gần 200 bài giáo trình nghe SLOW-CHINESE có dịch tiếng Việt và phần tải file mp3 + Link bao gồm file mp3, pinyin, tiếng Hán tiếng Việt của giáo trình 6 quyển Trần Thị Thanh Liêm + Link bảng BÍNH ÂM có file nghe các phần PINYIN của tiếng Trung Quốc + Link tổng hợp các vấn đề dành cho các bạn tự học ❤ VÀ 68 BẠN ĐẦU TIÊN MUA SẼ CÓ THÊM KHUYẾN MÃI GÌ: ❤ - Miễn phí vận chuyển toàn quốc (Freeship) - Nhận hàng kiểm tra hàng nhận hàng mới phải thanh toán (COD) - Trở thành khách hàng VIP của http://hoctiengtrungonline.edu.vn và được ưu đãi lớn khi mua các sản phẩm SÁCH TỰ HỌC và các SẢN PHẨM HỖ TRỢ khác chuẩn bị ra mắt - Được hỗ trợ, tư vấn tối đa các vấn đề kiến thức tiếng Trung và nhất là phần TỰ HỌC TẤT CẢ CHỈ VỚI TỪ #245k (giá gốc 345k) ĐỐI VỚI CÁC BẠN XÁC ĐỊNH SẼ HỌC LÂU DÀI VÀ NGHIÊM TÚC, CHÚNG MÌNH CÓ THÊM GÓI COMBO MUA THÊM RUỘT BÚT ĐỂ CÁC BẠN KHI HẾT RUỘT CÓ ĐỒ XÀI LUÔN, KHÔNG PHẢI MUA VÀ CHỜ THÊM! - COMBO 0 ruột: 1 bộ Lý Tiểu Long Full + thêm 0 ruột rời = 245k - COMBO 6 ruột: 1 bộ Lý Tiểu Long Full + thêm 6 ruột rời = 300k - COMBO 12 ruột: 1 bộ Lý Tiểu Long Full + thêm 12 ruột rời = 350k - COMBO 20 ruột: 1 bộ Lý Tiểu Long Full + thêm 20 ruột rời = 400k Tất cả các gói đều Freeship COD toàn quốc ❤ CÁCH THỨC ĐẶT HÀNG ❤ - CÁCH 01: #Comment hoặc #Inbox Combo bạn muốn lấy - Tên người nhận - SĐT người nhận - Địa chỉ cụ thể (có phường xã). Ví dụ: COMBO12 - Dũng - 01234531468 - 65 Võ Văn Dũng, Phường Trung Liệt, Quận Đống Đa, Hà Nội. - CÁCH 02: Nhắn tin đến số Hotline 01234531468 nội dung: Combo bạn muốn lấy - Tên người nhận - SĐT người nhận - Địa chỉ cụ thể (có phường xã). Ví dụ: COMBO12 - Dũng - 01234531468 - 65 Võ Văn Dũng, Phường Trung Liệt, Quận Đống Đa, Hà Nội. NGAY KHI NHẬN ĐƯỢC HÀNG CÁC BẠN #Inbox Pages Học Tiếng Trung Quốc thông báo đã nhận được hàng để bên mình gửi LINK HỖ TRỢ HỌC và TÀI KHOẢN VIP nhé! Chú ý: Do hình ảnh Lý Tiểu Long cởi trần nhiều bạn chê phản cảm nên đợt này chúng mình sẽ gửi phiên bản bìa không có hình Lý Tiểu Long cởi trần bên ngoài nha!

Posted by Học Tiếng Trung Quốc on Sunday, March 19, 2017

Đài CTS chiếu phim bộ Hồng Kông “Lộc Đỉnh Ký”, Lương Triều Vỹ đóng vai Vi Tiểu Bảo, Lưu Đức Hoa đóng vai hoàng đế Khang Hy. Phim hay đến nỗi tôi phải đến tận hiệu sách Kingstone để đọc hết toàn bộ nguyên tác.

Inoue Takehiko của truyện Slam Dunk, phát hành đến trận đấu giữa Shohoku và Kainan của vùng Kangawa tranh vé vào trận chung kết toàn quốc.

Cú đập bóng quyết định cuối cùng của Mitsui bị móng tay của Nobunaga Kiyota động vào, thế là bóng bay khỏi rổ.

Băng cát-xét “Mỗi ngày yêu em thêm một chút” của Trương Học Hữu, tôi tua đi tua lại đến mòn băng. Đây cũng là bài hát tiếng Quảng đầu tiên mà tôi học lời. Ngày đó, tôi chỉ thừa nhận Trương Học Hữu là thần tượng âm nhạc duy nhất trên thế giới của mình, căn bản là tôi không thể nào biết được nhiều năm sau lại có một kỳ tài tên là Châu Kiệt Luân xuất hiện, đã làm lật đổ những tưởng tượng vốn có của tôi về âm nhạc.

Bởi vì cậu em trai mới học lớp 1 của tôi đạt thành tích xuất sắc trong kỳ thi tháng, bố mẹ lần đầu tiên cho chúng tôi nuôi một chú chó (Đây là phần thưởng cho cậu em trai), là một loại chó phóc sóc biết tự ăn phân.  Loài chó phóc sóc này tuy làm người ta phát sợ về chứng nghiện phân của nó, nhưng lại vô cùng xinh xắn đáng yêu, tính cách ngỗ ngược buông thả, chúng tôi liền đặt tên nó là Puma.

Sau đó, tôi gặp Lý Tiểu Hoa.

“Kha Cảnh Đằng, cậu học môn số học tốt thế.”

Lý Tiểu Hoa lần đầu tiên quay xuống nói chuyện với tôi, liền dùng ngay câu làm tôi nghe xong thất kinh, lại còn đính kèm thêm cả một nụ cười vô cùng rạng rỡ.

“Cũng thường à, thành tích của cậu mới gọi là tốt.” Tôi nói, mắt nhìn vào tờ bài thi mới trả.

Nhờ sự hướng dẫn của Thẩm Giai Nghi, bài kiểm tra số học lần này tôi được 95 điểm, trong khi đó bài của Lý Tiểu Hoa chỉ có 90 điểm.

Nhưng một bài kiểm tra bình thường thì cũng không nói lên được điều gì cả. Nhờ việc “bắt đầu học hành” từ học kỳ 2 năm lớp 7, vị trí xếp hạng của tôi trong toàn trường từ khoảng ba bốn trăm đã tiến lên khoảng thứ 100, trong khi đó thành tích của Lý Tiểu Hoa và Thẩm Giai Nghi không thể phân cao thấp, đều nằm trong khoảng top 20 của cả khối. Trong mắt tôi cả hai người đều là những con mọt sách quái vật không thể với tới.

“Bài này cậu làm đúng này! Vậy cậu có thể dạy mình cách chứng minh bài này được không?” Lý Tiểu Hoa đem bài của mình đặt lên trên bàn tôi, điều này làm tôi lúng túng.

“Này, cậu đang đùa mình à? Mình chỉ là ăn may gặp phải bài mình đã làm rồi mà thôi.” Tôi nói. Không ngờ tôi lại có thể căng thẳng được.

“Không phải đâu mà, tớ từ trước đã biết cậu chỉ là không chịu khó học mà thôi.” Lý Tiểu Hoa cười cười, đưa bút cho tôi.

“Tôi chỉ còn biết nửa tin nửa ngờ giải bài chứng mình đưa cho Lý Tiểu Hoa xem, hoàn toàn không đoán nổi trong đầu Lý Tiểu Hoa đang nghĩ cái gì. Giải xong đề, trên gương mặt Lý Tiểu Hoa lộ vẻ bái phục.

Thật lòng mà nói, được một cô bạn học giỏi lộ vẻ bái phục như vậy, tôi hoàn toàn không có cảm giác tự hào, chỉ là cảm thấy khó hiểu … và lúng túng.

Tôi nhìn xa xa về phía Thẩm Giai Nghi.

A Hòa cùng Tiểu Tử đã thống nhất vụ đổi chỗ ngồi rẻ tiền để A Hòa có thể tiếp tục ngồi cạnh Thẩm Giai Nghi. Thật đáng ghét, giá mà mặt tôi cũng dày như vậy thì tốt.

“Đúng rồi, cậu đã mua sách vật lý tham khảo kỳ này chưa?” Lý Tiểu Hoa làm đứt đoạn dòng suy nghĩ của tôi.

“À, chưa, có sách nào hay giới thiệu với?” Tôi trở lại bình thường.

“Không phải, mình muốn nói là, nếu chúng mình dùng sách tham khảo khác nhau, về sau có thể giải bài tập trong sách tham khảo của người kia, như vậy có thể hiểu nhiều bài hơn, như vậy không tốt sao?” Lý Tiểu Hoa rút từ trong cặp mấy quyển sách tham khảo vật lý cậu ta đã chọn.

Tôi khẽ rùng mình.

Cô bạn này sao lại như thế nhỉ? Dù cho chúng tôi học cùng lớp đã hai năm, nói chuyện qua lại không quá mười câu, đại khái là “mượn nhé”, “cảm ơn”, mấy câu xã giao cơ bản. Nhưng Lý Tiểu Hoa chắc chắn biết rõ thành tích của tôi.

Cùng tôi trao đổi sách tham khảo? Thật là không thể hiểu nổi.

Nhưng Lý Tiểu Hoa rất cẩn thận.

Hồi đó tôi học vật lý là học về điện, trong sách toàn là Ohm, điện trở, Ampe, v.v… những cái tên đến từ hành tinh “Aryan”. Cứ mỗi khi cầm tờ đề vật lý trên tay, tôi lại lưu lạc thê thảm đến ranh giới điểm đủ đỗ.

Thế nhưng cô nàng Lý Tiểu Hoa, đối với bài kiểm tra tệ hại của tôi lại có một cách kiến giải khác.

“Í, bài này cậu biết đúng không, bảo mình với.” Lý Tiểu Hoa cầm bài kiểm tra điểm vô cùng cao, chỉ chỗ cậu ấy làm sai mà tôi không hiểu sao lại làm đúng, hỏi tôi.

“Bài này giờ truy bài có đáp án đó, cậu tự xem đi.” Mặt tôi chắc chắn lúc đó đang đỏ ửng lên.

“Mình xem mà hiểu thì mình còn hỏi cậu làm gì nữa, hay là cậu không muốn dạy cho mình?” Lý Tiểu Hoa chớp chớp mắt nhìn tôi.

Thế là tôi chỉ còn cách hết sức kìm nén nỗi xấu hổ muốn đập đầu vào tường, bảo cho Lý Tiểu Hoa. Sau này, tôi dần dần nhận ra, học giỏi cũng có nhiều loại, “chăm chỉ đọc sách: là loại phổ biến nhất, cũng là loại chắc chắn nhất. Và Lý Tiểu Hoa chính là thuộc loại đó.

Lý Tiểu Hoa học tập không có phương pháp đặc biệt gì cả, chỉ là cứ chúi mũi vào học, trong thâm tâm cậu ấy vô cùng ngưỡng mộ những người có thể dựa vào tính thông minh trời phú ngoài việc đọc sách còn có thể đi làm các việc thú vị khác. Ví dụ như…đọc tiểu thuyết ngôn tình.

“Kha Cảnh Đằng, cậu có đọc tiểu thuyết ngôn tình khong?” Lý Tiểu Hoa quay đầu lại, đem quyển sách tham khảo đặt trên bàn tôi.

“Xem cái gì, chỉ mới nhìn trang bìa mà mình đã thấy ngán đến tận cổ rồi.” Tôi nói, mắt vẫn đang nhìn quyển vật lý tham khảo, bên trên chi chít dày đặc chữ là chữ đến nỗi tôi cũng không nhận ra quyển sách trước kia thế nào.

Tôi chắc chắn là bị điên rồi.

“Thật ra tiểu thuyết ngôn tình cũng khá là có tính giải trí đó, chị tớ và tớ đều đọc truyện ngôn tình, à, quyển này cho cậu mượn nè, tuần sau mang trả mình nhé.” Lý Tiểu Hoa tự động mở cặp sách tôi treo ở cạnh bàn, cần thận nhét quyển tiểu thuyết ngôn tình vào.

“Ờ.” Tôi đáp lại, thật lòng không hiểu bản thân có thời gian đọc hết không.

Haiz, lòng tự tôn của tôi trỗi dậy, để ứng phó với những bài tập vật lý mà Lý Tiểu Hoa hỏi, tôi liền đem hết bài tập trong sách tham khảo làm đi làm lại, cân nhắc kỹ càng, chắc chắn rằng cách làm của mình không có phần hỗn tạp “tự mình tưởng tượng”. Ngoài vật lý ra, tôi còn phải dạy cho Lý Tiểu Hoa môn tiếng Anh, môn mà tôi khá nhất, để cho cậu ta không thất vọng, tôi còn mua hằn một quyển đề thi tiếng Anh về để làm.

Trời ơi, không còn “ma nhân lải nhải” Thẩm Giai Nghi đốc thúc, tôi vẫn biến thành một con mọt sách lúc nào không biết.

Cuối tuần, tôi ở nhà đọc nhanh quyển tiểu thuyết ngôn tình duy nhất trong đời, nội dung đại khái là có một chàng công tử nhà giàu đi xe đua,… tốt thôi, thật ra tôi cũng quên gần hết rồi. Thứ hai đến trường, Lý Tiểu Hoa đã hấp tấp hỏi cảm tưởng của tôi về truyện ngôn tình.

“Thế nào? Có phải là rất hay không?” Lý Tiểu Hoa vồn vã hỏi.

Tôi quyết định trả lời tránh đi.

“Kể từ nay, tớ sẽ kể cho cậu nghe một câu chuyện tình đau khổ triền mien. Nội dung vô cùng tuyệt vời, muốn ôm có ôm, muốn hôn có hôn, muốn gươm đao có máy chảy, yêu đến thất điên bát đảo, giết đến khi máu chảy thành sông, cái gì cũng có.” Tôi bật ngón tay cái, cười nói “Hoan nghênh đến với thế giới của “Miyamoto Yontaimu Nafu”.

Lý Tiểu Hoa ngơ ngẩn, tuyệt không biết đã chui vào lưới của tôi.

“Cái đó là gì vậy? Nghe sao mà khủng bố vậy?”

“Một khi mình nói nhăng nói cuội, đến cả bản thân mình cũng sợ luôn!”

Từ đó, mỗi ngày tôi đều cùng Lý Tiểu Hoa nói về một đoạn thiên tình sử hùng tráng của võ sĩ Nhật Bản, làm cho Lý Tiểu Hoa ngày nào cũng ôm bụng cười nức nở. Nhân vật chính của truyện là một võ sĩ tên là “Miyamoto Yontaimu Nafu”, cái tên đã ngầm chỉ là một kẻ giang hồ hay mang đao theo người. Hắn ta từng uống rượu say túy lúy rồi cùng qua đêm với một gái làng chơi, sinh hạ một đứatrẻ tóc vàng (Ngài Miyamoto sau khi tỉnh rượu còn nghĩ rằng ả là một công chúa); cũng từng vì người đẹp, mà cùng một  đám hải tặc tấn công thuyền, trảm trăm người (về sau Miyamoto phát hiện ra chiếc thuyền đó vốn không phải là thuyền của hải tặc, mà là một chiếc thuyền cá của bách tính đáng thương); Miyamoto vì tìm kiếm người mẹ công chúa của đứa con (thực tế chỉ là một gái làng chơi), hao tâm tổn sức tới kinh đô.

“Không phải nói nữa đâu, cậu toàn nói nhăng cuội thôi!” Lý Tiểu Hoa cười ngả nghiêng, cười đến chảy cả nước mắt.

“Xin vui lòng không chế nhạo tình yêu nồng nhiệt của Miyamoto tiên sinh.” Tôi trịnh trọng nhắc nhở.

Mỗi khi Lý Tiểu Hoa cười, đôi mắt híp lại thành một đường chỉ làm tôi ngơ ngẩn mê mẩn. Còn tôi cứ tiện mồm kể những câu chuyện cười ngốc nghếch, làm Lý Tiểu Hoa nảy sinh hảo ý kỳ lạ với tôi.

Để chuẩn bị cho kỳ thi thử năm lớp 9, giờ truy bài càng ngày càng nhiều, Lý Tiểu Hoa cũng học giống như tôi và Thẩm Giai Nghi cùng nhau học bài hồi trước, đem sách tham khảo đặt lên bàn tôi rồi cả hai cùng đọc. Tôi cảm thấy mình quả thật tốt số, đều gặp được những bạn gái học giỏi, đều có khí chất hơn người, làm tôi cũng nuôi ước mơ với ba chữ “Thành tích tốt”.

Thay vì dành cả ngày trong thế giới của riêng mình, phác họa truyện tranh như tôi, những con mọt sách đó dành cả tuổi thanh xuân không oán không hối đắm chìm trong sách giáo khoa và sách tham khảo. Mỗi người đều mang những thứ khác nhau đến Thượng đế, sản phẩm nhận về tự nhiên cũng không giống nhau.

Đó gọi là nỗ lực.

Tôi về sau không còn xem thường những người chăm chỉ trong những lĩnh vực khác với tôi.

Dưới áp lực của kỳ thi chuyển cấp, cạnh tranh giữa các học sinh càng ngày càng gay gắt, giờ truy bài lúc nào cùng yên tĩnh. Lý Tiểu Hoa và tôi cùng dùng chung một tờ giấy nháp đặt ở giữa, viết chữ thay cho lời nói. So với chữ viết nhỏ nhắn xinh xắn của Thẩm Giai Nghi, chữ của Lý Tiểu Hoa thì lại tròn hơn nhiều. còn chữ của tôi thì tùy tay ngoáy lộn lên, không theo hàng lối gì cả.

“Kha Cảnh Đằng, cậu từng nghĩ tới việc mai sau sẽ làm gì chưa?”

“Họa sĩ truyện tranh, có thể vẽ truyện tranh giống như truyện Nhật Bản ấy.”

“Thế cậu có muốn học lên cấp 3 không?”

“Mình muốn học trường Phục Hưng Mỹ Công (Trường Mỹ thuật và Công thương Đài Bắc), nhưng bố không cho. Còn cậu? Chương Nữ (trường trung học nữ Chương Hóa)? Hay là vượt tuyến học Trung học nữ Đài Bắc?”

“Chương Nữ  à.”

“Cậu học giỏi như vậy, nhất định không có vấn đề gì rồi.”

“Thế nhưng mình không được như cậu, biết được bản thân về sau muốn làm gì.”

“Cho mình xin ít điểm số của cậu là biết ngay thôi.”

“Hi hi. Hôm nay cậu vẫn chưa kể truyện Miyamoto Yontaimu Nafu cho mình nghe này.”

Trong khoảng thời gian mơ hồ đó giữa tôi và Lý Tiểu Hoa, tình bạn giữa Thẩm Giai Nghi và A Hòa cũng rất tốt.

Nhìn Thẩm Giai Nghi và A Hòa trong giờ truy bài truyền tau nhau mẩu giấy, trái tim tôi có trùng xuống một chút, nhìn thấy Liêu Anh Hoằng, kẻ cũng thích Thẩm Giai Nghi  thường thường cứ hết tiết lại chạy đến chỗ Thẩm Giai Nghi nói chuyện, trong lòng tôi cũng không thấy vui gì.

Tôi biết con người không thể tham lam, nhưng tôi không có cách nào phủ nhận được nỗi tiếc nuối mơ hồ của mình.

Còn Quái thú, hoàn toàn không có cách nào lí giải được mối quan hệ nhen nhóm giữa tôi và Lý Tiểu Hoa.

“Kha Cảnh Đằng, Lý Tiểu Hoa gần đây cứ dính lấy mày vậy?”

“Dính lấy tao?”

“Đúng vậy, nhìn cậu ấy cứ bám lấy mày như vậy, mày không thấy phiền à?”

“…Quái thú. mày tốt hơn là đi nhìn bầu trời của mày đi thì tốt hơn.”

Kỳ thi thử lần một của năm lớp 9 kết thúc, kết quả công bố.

“Kha Cảnh Đằng, chúc mừng em lần đầu tiên lọt vào bảng đỏ, xếp thứ 59 toàn trường.” Thầy Lại vỗ vai tôi.

“Dạ không có gì ạ.” Tôi bẽn lẽn trả lời.

Con người thật sự không thể nào đánh giá quá cao trí thông minh trời cho của bản thân, điều đó chỉ làm mất đi ánh hào quang mà hai chữ “nỗ lực” đáng nhận được. Hai cô bạn thời thanh xuân đã chung tay giúp tôi nhận ra một điều … bên cạnh lòng tin tuyệt đối, sự chăm chỉ nỗ lực giúp ta nhìn thấy được ánh hào quang. Cố gắng bền bỉ, ta sẽ thấy được thế giới kỳ diệu.

Nhận phần thưởng vì thành tích lọt vào bảng đỏ, tôi quay về chỗ ngồi.

“Giỏi quá. Thật ngưỡng mộ sự thông minh của bạn.” Lý Tiểu Hoa quay đầu lại.

“Làm gì có…” Chả hiểu sao lúc đó lòng tự tin vốn có đi đâu mất.

Vì cậu đó.

 

第五章

国三那年发生了好多事。
华视上演着港剧《鹿鼎记》,梁朝伟演韦小宝,刘德华演康熙皇帝,精彩的剧情逼得我跑到金石堂站着看完一
整套原著。
井上雄彦的漫画灌篮高手,连载到湘北与海南附属大争夺神奈川在全国大赛的出赛权。三井关键时刻的最后出
手,被清田信长的指甲构到、咚咚咚弹出篮框。
张学友的“每天多爱你一些”录音带,让我反复倒转、播放,学起我生平接触的第一首粤语歌。当时的我只承
认张学友是世界上唯一的歌神,根本无法想象多年后会有一个叫做周杰伦的奇才,灵异地颠覆我对音乐的想象。
由于甫念国一弟弟的月考成绩优异,我家头一次养了狗(我弟弟的奖品),是只会吃自己大便的博美。这只博
美狗虽然有令人无奈的食粪癖,但长得非常俊俏,个性霸气又任性,我们起名为puma。
然后,我遇见了李小华。
“柯景腾,你的数学很好啊。”
李小华第一次转头跟我说话,就用了令我吃惊的句型,加上一个特灿烂的微笑。
“还好吧,你的成绩才超好的。”我说,看着桌上刚刚发下来的考卷。
在沈佳仪的调教之下,这张数学考卷上的分数是九十五,而李小华手中的数学考卷,却只有九十。
但一张平时考的考卷不能代表什么。由于二年级下学期的“开始看书”,我的全校名次从三四百名窜一路升到
一百多名,然而李小华的成绩可是跟沈佳仪不分轩轾的程度,俱在全年级二十名左右,在我的眼中都是遥不可及的
书虫怪物。
“你这题写对耶!那你教我这题证明题怎么写好不好?”李小华将她的考卷放在我桌上,这动作让我不知所措。
“喂,你是在开玩笑吧?我只是碰巧遇到一张我都会写的考卷而已。”我说。我这假天才居然紧张起来。
“才不是,我早就知道你只是不读书而已。”李小华笑笑,将笔递给了我。
我只好半信半疑地解证明题给李小华看,完全猜不透李小华的脑袋在想什么。解着解着,李小华露出佩服的表
情。
坦白说,一个成绩特好的女孩对我露出这个表情,我完全没有一丝成就感,只是觉得莫名其妙……跟难堪。
我远远看着沈佳仪。
阿和那小子居然通过“换位子”的卑鄙动作,跟沈佳仪继续坐在一起。可恶,如果我也有那种厚脸皮就好了。
“对了,你这学期的理化参考书买了吗?”李小华打断我的思绪。
“啊,还没,有推荐的吗?”我回神。
“不是啦,我只是想说,如果我们用不同牌的参考书,以后就可以互相解对方参考书上的问题了,这样就可以
懂更多,不是很好吗?”李小华从书包拿出她选的理化参考书。
我虎躯一震。
这女孩是怎么一回事?虽然我们同班两年多,所讲过的话加起来不到十句,大多是“借过”、“谢谢”之类的
发语词。但李小华该很清楚我的调调跟成绩才是。
跟我一起交叉使用参考书?简直莫名其妙。
但李小华可是相当认真。
当时理化学的是电学,课本里头全是奥姆、电阻、安培等来自亚力安星球的名词。有次理化考卷一发下来,我
又落在凄惨的及格边缘。
然而李小华这个女孩,对我的烂考卷似乎有另一番见解。
“咦,这一题你会喔,教我。”李小华拿着非常高分的考卷,将她错的、我却意外答对的问题拿来问我。
“这个自修上有解答啦,你自己看啦。”我肯定是脸红了。
“如果我看得懂,我就不用问你啦,还是你不想教我?”李小华眨眨眼,看着我。
于是我只好努力压抑羞耻地想撞墙的冲动,教起功课好我一百倍的李小华理化。后来我慢慢知道,所谓的成绩
好有很多种原因,“努力用功读书”是最普遍的一种,也是最扎实的一种。而李小华就是这样的类型。
李小华读书没有特别的方法,就是一股傻劲地念,在她的心中却很羡慕别人可以靠天资节省下跟书对话的时间
,去做一些更有趣的事。例如……看言情小说。
“柯景腾,你看不看言情小说?”李小华问,转头将参考书放在我的桌子上念。
“看个蛋,光是看到封面我就觉得很倒胃了。”我说,看着自己的理化参考书,上面的笔记密度已经到了我以
前绝不敢想象的地步。
我一定是疯了。
“其实言情小说很消遣啊,我姐姐跟我都会看言情小说,喏,这本借你,下礼拜要还我喔。”李小华自己打开
我吊在桌缘的书包,小心翼翼地将一本言情小说放进去。
“喔。”我应道,真不知道自己有没有时间看完。
唉,我的自尊心使然,为了应付李小华问我的理化问题,我必须将参考书上的问题反复演练,推敲个中奥妙,

确定自己解释问题的方式没有混杂“自我想象”的部份。除了理化,我还得教李小华我最擅长的英文,为了不漏气
,我还买了一堆英文试卷等着写。
天啊,没有“啰唆魔人”沈佳仪的督促,我还是不知不觉变成了书虫。
周末,我在家里快速翻完了生平唯一一本的言情小说,内容大概是一个开着跑车的多金贵公子……好吧,其实
我忘光光了。礼拜一到了学校,李小华迫不及待地问我对言情小说的感想。
“怎么样?是不是很好看?”李小华热切地问。
我决定答非所问。
“从现在开始,我讲一个缠绵悱恻的爱情故事给你听。内容超精彩,要抱抱有抱抱,要亲亲有亲亲,要刀光有
见血,爱到翻地腹地,杀到血流成河,通通都有。”我竖起大拇指,微笑道:“欢迎来到‘宫本勇次又带刀’的世
界。”
李小华愣住,殊不知她已经进入我的领域。
“那是什么?听起来很恐怖。”
“一旦我胡说八道起来,连我自己都会怕啊!”
从此每天我都跟李小华说一段日本武士的豪壮恋爱史,让李小华每天都笑到肚子痛。故事主角是一个叫做“宫
本勇次又带刀”的日本武士,顾名思义是个随身带刀谈恋爱的硬汉,他曾经在酒醉后跟一头母狼发生关系、生下一
个杂种的黄毛小孩(宫本先生酒醒后,还误以为自己上的是公主);也曾为了一亲芳泽,跟一整艘海盗船杠上,发
生百人斩的壮举(后来宫本先生发现那根本不是海盗船,而是可怜平民百姓的渔船);宫本为了寻找小孩的生母公
主(唉,其实是只母狼),不惜一路捐精卖血上京都。
“不要再说了,你都乱说!”李小华笑得前俯后仰,眼泪都流出来了。
“请不要讥笑宫本先生的热血爱情。”我郑重提醒。
李小华笑起来,眼睛眯成一条细线的模样令我深深着迷。而我随便脱口而出的白痴笑话,则引起李小华对我的
好奇心。
在准备模拟考的国三节奏里,自修课越来越多,而李小华也学起以前我跟沈佳仪一起念书的模式,将参考书放
在我的桌子上一起念。我想我真的很幸运,遇到的成绩好的女生,都毫无气势凌人的模样,反而让我对“成绩好”
这三个字怀抱温馨的敬意。
当我整天在自己的世界里涂鸦漫画的时候,这些所谓的书虫,将自己的青春无怨无悔地倾倒在课本与参考书之
间。每个人推到上帝前的筹码不一样,回收的东西自然也不相同。
这就是努力。
我再也不会看轻跟我朝不同领域努力的人。
联考的压力之下,同学间的竞争也越来越白热化,自修课班上都很安静。李小华跟我用一张计算纸放在中间,
用写字代替说话。比起沈佳仪清丽的字体,李小华的字圆滑许多,而我的随手插画则始终在字里行间滚来滚去。
“柯景腾,你有没有想过以后要做什么?”
“漫画家吧,可以走进日本的那一种。”
“那你想要念高中吗?”
“我想念复兴美工,可是我爸不会让我去念。你呢?彰女吗?还是越区去考台中女中?”
“彰女吧。”
“你成绩那么好,一定没有问题的。”
“可是我不像你,知道自己以后要做什么。”
“分一点分数给我倒是真的。”
“嘻嘻。今天你还没说宫本勇次又带刀的故事给我听呢。”
在我跟李小华暧昧的那段时间,沈佳仪跟阿和的友情似乎也越来越饱满。
看着沈佳仪跟阿和也在自修课上传纸条的画面,我的心就往下一沉,看见明显也在喜欢沈佳仪的廖英宏常常在
下课时跑去找沈佳仪说话,我就心中不痛快。
我知道人不能贪心,但我无法否认心中那份淡淡的遗憾。
而怪兽,则完全无法理解我跟李小华之间正在酝酿着什么。
“柯景腾,李小华最近怎么一直缠着你?”
“缠着我?”
“对啊,看她一直缠着你,你都不会烦吗?”
“……怪兽,你还是专心看你的天空好了。”
国三第一次模拟考结束,成绩公布。
“柯景腾,恭喜你第一次进入红榜,全校第五十九名。”赖导拍拍我的肩膀。
“还好啦。”我腼腆地说。
人真的不能太高估自己的天分,这只会让“努力”这两个字失去应有的光彩。青春里的两个女孩,联手让我认
识了这一点……并且拼了命相信,努力就会看见美丽的风景。持续不懈的一流努力,就会看见不可思议的世界。
领了红榜的奖状,回到座位。
“好好喔,真羡慕你的聪明。”李小华回头。
“哪……哪有……”我那没来由的自尊心再度落败。
因为你。

Dì Wǔ zhāng

Guó sān nà nián fāshēngle hǎoduō shì.
Huá shì shàngyǎnzhe gǎngjù “lùdǐngjì”, liángcháowěi yǎn wéixiǎobǎo, liúdéhuá yǎn kāngxī huángdì, jīngcǎi de jùqíng bī de wǒ pǎo dào jīn shítáng zhànzhe kàn wán yī
zhěngtào yuánzhù.
Jǐngshàng xióngyàn de mànhuà guàn lán gāoshǒu, liánzài dào xiāngběi yǔ hǎinán fùshǔ dà zhēngduó shénnàichuān zài quánguó dàsài de chū sài quán. Sānjǐng guānjiàn shíkè de zuìhòu chū
shǒu, bèi qīngtián xìn zhǎng de zhǐjiǎ gòu dào, dōng dōng dōng dànchū lán kuāng.
Zhāngxuéyǒu de “měitiān duō ài nǐ yīxiē” lùyīndài, ràng wǒ fǎnfù dàozhuǎn, bòfàng, xué qǐ wǒ shēngpíng jiēchù de dì yī shǒu yuèyǔ gē. Dāngshí de wǒ zhǐ chéng
rèn zhāngxuéyǒu shì shìjiè shàng wéiyī de gē shén, gēnběn wúfǎ xiǎngxiàng duōnián hòu huì yǒu yīgè jiàozuò zhōujiélún de qícái, língyì dì diānfù wǒ duì yīnyuè de xiǎngxiàng.
Yóuyú fu niàn guó yī dìdì de yuè kǎo chéng jì yōuyì, wǒjiā tóu yīcì yǎngle gǒu (wǒ dìdì de jiǎngpǐn), shì zhǐ huì chī zìjǐ dàbiàn de bóměi. Zhè zhǐ bó
měi gǒu suīrán yǒu lìng rén wúnài de shí fèn pǐ, dàn zhǎng de fēicháng jùnqiào, gèxìng bàqì yòu rènxìng, wǒmen qǐ míng wèi puma.
Ránhòu, wǒ yùjiànle lixiǎohuá.
“Kējǐngténg, nǐ de shùxué hěn hǎo a.”
Lixiǎohuá dì yī cì zhuǎn tóu gēn wǒ shuōhuà, jiù yòngle lìng wǒ chījīng de jù xíng, jiā shàng yīgè tè cànlàn de wéixiào.
“Hái hǎo ba, nǐ de chéngjī cái chāo hǎo de.” Wǒ shuō, kànzhe zhuō shàng gānggāng fā xiàlái de kǎojuàn.
Zài chénjiāyí de tiáojiào zhī xià, zhè zhāng shùxué kǎojuàn shàng de fēnshù shì jiǔshíwǔ, ér lixiǎohuá shǒuzhōng de shùxué kǎojuàn, què zhǐyǒu jiǔshí.
Dàn yī zhāng píngshí kǎo de kǎojuàn bùnéng dàibiǎo shénme. Yóuyú èr niánjí xià xuéqí de “kāishǐ kànshū”, wǒ de quánxiào míngcì cóng sānsìbǎi míng cuàn yīlù shēng dào
yībǎi duō míng, rán’ér lixiǎohuá de chéngjī kěshì gēn chénjiāyí bù fēn xuānzhì de chéngdù, jù zài quán niánjí èrshí míng zuǒyòu, zài wǒ de yǎnzhōng dōu shì yáo bùkě jí de
shū chóng guàiwù.
“Nǐ zhè tíxiě duì yē! Nà nǐ jiào wǒ zhè tí zhèngmíng tí zěnme xiě hǎobù hǎo?” Lixiǎohuá jiāng tā de kǎojuàn fàng zài wǒ zhuō shàng, zhè dòngzuò ràng wǒ bùzhī suǒ cuò.
“Wèi, nǐ shì zài kāiwánxiào ba? Wǒ zhǐshì pèngqiǎo yù dào yī zhāng wǒ dūhuì xiě de kǎojuàn éryǐ.” Wǒ shuō. Wǒ zhè jiǎ tiāncái jūrán jǐnzhāng qǐlái.
“Cái bùshì, wǒ zǎo jiù zhīdào nǐ zhǐshì bù dúshū éryǐ.” Lixiǎohuá xiào xiào, jiāng bǐ dì gěile wǒ.
Wǒ zhǐhǎo bànxìnbànyí de jiě zhèngmíng tí gěi lixiǎohuá kàn, wánquán cāi bù tòu lixiǎohuá de nǎodai zài xiǎng shénme. Jiězhe jiězhe, lixiǎohuá lùchū pèifú de biǎo
qíng.
Tǎnbái shuō, yīgè chéngjī tè hǎo de nǚhái duì wǒ lùchū zhège biǎoqíng, wǒ wánquán méiyǒu yīsī chéngjiù gǎn, zhǐshì juéde mòmíngqímiào……gēn nánkān.
Wǒ yuǎn yuǎn kànzhe chénjiāyí.
Ā hé nà xiǎozi jūrán tōngguò “huàn wèi zi” de bēibǐ dòngzuò, gēn chénjiāyí jìxù zuò zài yīqǐ. Kěwù, rúguǒ wǒ yěyǒu nà zhǒng hòu liǎnpí jiù hǎole.
“Duìle, nǐ zhè xuéqí de lǐhuà cānkǎo shū mǎile ma?” Lixiǎohuá dǎ duàn wǒ de sīxù.
“A, hái méi, yǒu tuījiàn de ma?” Wǒ huí shén.
“Bùshì la, wǒ zhǐshì xiǎng shuō, rúguǒ wǒmen yòng bùtóng pái de cānkǎo shū, yǐhòu jiù kěyǐ hùxiāng jiě duìfāng cānkǎo shū shàng de wèntíle, zhèyàng jiù kěyǐ
dǒng gèng duō, bùshì hěn hǎo ma?” Lixiǎohuá cóng shūbāo ná chū tā xuǎn de lǐhuà cānkǎo shū.
Wǒ hǔ qū yī zhèn.
Zhè nǚháishì zěnme yī huí shì? Suīrán wǒmen tóngbān liǎng nián duō, suǒ jiǎngguò dehuà jiā qǐlái bu dào shí jù, dàduō shì “jièguò”,“xièxiè” zhī lèi de
fā yǔcí. Dàn lixiǎohuá gāi hěn qīngchu wǒ de diàodiao gēn chéngjī cái shì.
Gēn wǒ yīqǐ jiāochā shǐyòng cānkǎo shū? Jiǎnzhí mòmíngqímiào.
Dàn lixiǎohuá kěshì xiāngdāng rènzhēn.
Dāngshí lǐhuàxué de shì diànxué, kèběn lǐtou quán shì ào mǔ, diànzǔ, ānpéi děng láizì yà lì ān xīngqiú de míngcí. Yǒu cì lǐhuà kǎojuàn yī fà xiàlái, wǒ
yòu luò zài qīcǎn de jígé biānyuán.
Rán’ér lixiǎohuá zhège nǚhái, duì wǒ de làn kǎojuàn sìhū yǒu lìng yī fān jiànjiě.
“Yí, zhè yī tí nǐ huì ō, jiào wǒ.” Lixiǎohuá názhe fēicháng gāo fēn de kǎojuàn, jiāng tā cuò de, wǒ què yìwài dáduì de wèntí ná lái wèn wǒ.
“Zhège zìxiū shàng yǒu jiědá la, nǐ zìjǐ kàn la.” Wǒ kěndìng shì liǎnhóngle.
“Rúguǒ wǒ kàn de dǒng, wǒ jiù bùyòng wèn nǐ la, háishì nǐ bùxiǎng jiào wǒ?” Lixiǎohuá zhǎ zhǎyǎn, kànzhe wǒ.
Yúshì wǒ zhǐhǎo nǔlì yāyì xiūchǐ de xiǎng zhuàngqiáng de chōngdòng, jiào qǐ gōngkè hǎo wǒ yībǎi bèi de lixiǎohuá lǐhuà. Hòulái wǒ màn man zhīdào, suǒwèi de chéngjī
hǎo yǒu hěnduō zhǒng yuányīn,“nǔlì yònggōng dúshū” shì zuì pǔbiàn de yī zhǒng, yěshì zuì zhāshi de yī zhǒng. Ér lixiǎohuá jiùshì zhèyàng de lèixíng.
Lixiǎohuá dúshū méiyǒu tèbié de fāngfǎ, jiùshì yī gǔ shǎjìn de niàn, zài tā de xīnzhōng què hěn xiànmù biérén kěyǐ kào tiānzī jiéshěng xià gēn shū duìhuà de shíjiān
, qù zuò yīxiē gèng yǒuqù de shì. Lìrú……kàn yánqíng xiǎoshuō.
“Kējǐngténg, nǐ kàn bù kàn yánqíng xiǎoshuō?” Lixiǎohuá wèn, zhuǎn tóu jiāng cānkǎo shū fàng zài wǒ de zhuōzi shàng niàn.
“Kàn gè dàn, guāng shì kàn dào fēngmiàn wǒ jiù juéde hěn dǎo wèile.” Wǒ shuō, kànzhe zìjǐ de lǐhuà cānkǎo shū, shàngmiàn de bǐjì mìdù yǐjīng dàole wǒ yǐ
qián jué bù gǎnxiǎngxiàng dì dìbù.
Wǒ yīdìng shì fēngle.
“Qíshí yánqíng xiǎoshuō hěn xiāoqiǎn a, wǒ jiejie gēn wǒ dūhuì kàn yánqíng xiǎoshuō, nuò, zhè běn jiè nǐ, xià lǐbài yào huán wǒ ō.” Lixiǎohuá zìjǐ dǎkāi
wǒ diào zài zhuō yuán de shūbāo, xiǎoxīnyìyì de jiāng yī běn yánqíng xiǎoshuō fàng jìnqù.
“Ō.” Wǒ yīng dào, zhēn bùzhīdào zìjǐ yǒu méiyǒu shíjiān kàn wán.
Āi, wǒ de zìzūnxīn shǐrán, wèile yìngfù lixiǎohuá wèn wǒ de lǐhuà wèntí, wǒ bìxū jiāng cānkǎo shū shàng de wèntí fǎnfù yǎnliàn, tuīqiāo gè zhōng àomiào, quèdìng zìjǐ jiěshì wèntí de fāngshì méiyǒu hùnzá “zìwǒ xiǎngxiàng” de bù fèn. Chúle lǐhuà, wǒ hái de jiào lixiǎohuá wǒ zuì shàncháng de yīngwén, wèi liǎo bù lòu qì
, wǒ hái mǎile yī duī yīngwén shìjuàn děngzhe xiě.
Tiān a, méiyǒu “luōsuō mó rén” chénjiāyí de dūcù, wǒ háishì bù zhī bù jué biàn chéngle shū chóng.
Zhōumò, wǒ zài jiālǐ kuàisù fān wánliǎo shēngpíng wéi yīyī běn de yánqíng xiǎoshuō, nèiróng dàgài shì yīgè kāizhe pǎochē de duō jīnguì gōngzǐ……hǎo ba, qíshí
wǒ wàng guāng guāngle. Lǐbài yī dàole xuéxiào, lixiǎohuá pòbùjídài de wèn wǒ duì yánqíng xiǎoshuō de gǎn xiǎng.
“Zěnme yàng? Shì bùshì hěn hǎokàn?” Lixiǎohuá rèqiè de wèn.
Wǒ juédìng dáfēisuǒwèn.
“Cóng xiànzài kāishǐ, wǒ jiǎng yīgè chánmiánfěicè de àiqíng gùshì gěi nǐ tīng. Nèiróng chāo jīngcǎi, yào bào bào yǒu bào bào, yào qīn qīn yǒu qīn qīn, yào dāo guāng yǒu
jiàn xiě, ài dào fān dì fùdì, shā dào xuè liú chénghé, tōngtōng dū yǒu.” Wǒ shù qǐ dà mǔ zhǐ, wéixiào dào:“Huānyíng lái dào ‘gōng běn yǒngcì yòu dài dāo’ de shì
jiè.”
Lixiǎohuá lèng zhù, shūbùzhī tā yǐjīng jìnrù wǒ de lǐngyù.
“Nà shì shénme? Tīng qǐlái hěn kǒngbù.”
“Yīdàn wǒ húshuō bādào qǐlái, lián wǒ zìjǐ dūhuì pà a!”
Cóngcǐ měitiān wǒ dū gēn lixiǎohuá shuō yīduàn rìběn wǔshì dì háozhuàng liàn’ài shǐ, ràng lixiǎohuá měitiān dū xiào dào dùzi tòng. Gùshì zhǔjiǎo shì yīgè jiàozuò “gōng
běn yǒngcì yòu dài dāo” de rìběn wǔshì, gùmíngsīyì shìgè suíshēn dài dāo tán liàn’ài de yìnghàn, tā céngjīng zài jiǔ zuì hòugēn yītóu mǔ láng fāshēng guānxì, shēng xià yī
gè zázhǒng de huáng máo xiǎohái (gōng běn xiānshēng jiǔ xǐng hòu, hái wù yǐwéi zìjǐ shàng de shì gōngzhǔ); yě céng wèile yī qīn fāngzé, gēn yī zhěng sōu hǎidàochuán gāng shàng, fā
shēng bǎirén zhǎn de zhuàngjǔ (hòulái gōng běn xiānshēng fāxiàn nà gēnběn bùshì hǎidàochuán, ér shì kělián píngmín bǎixìng de yúchuán); gōng běn wèile xúnzhǎo xiǎohái de shēngmǔ gōng
zhǔ (āi, qíshí shì zhǐ mǔ láng), bùxī yīlù juān jīng mài xuè shàng jīngdū.
“Bùyào zàishuōle, nǐ dōu luàn shuō!” Lixiǎohuá xiào de qián fǔ hòu yǎng, yǎnlèi dōu liú chūláile.
“Qǐng bùyào jīxiào gōng běn xiānshēng de rèxuè àiqíng.” Wǒ zhèng chóng tíxǐng.
Lixiǎohuá xiào qǐlái, yǎnjīng mī chéng yītiáo xì xiàn de múyàng lìng wǒ shēn shēn zháomí. Ér wǒ suíbiàn tuōkǒu’érchū de báichī xiàohuà, zé yǐnqǐ lixiǎohuá duì wǒ de
hàoqí xīn.
Zài zhǔnbèi mónǐ kǎo de guó sān jiézòu lǐ, zìxiū kè yuè lái yuè duō, ér lixiǎohuá yě xué qǐ yǐqián wǒ gēn chénjiāyí yīqǐ niànshū de móshì, jiāng cānkǎo shū fàng
zài wǒ de zhuōzi shàng yīqǐ niàn. Wǒ xiǎng wǒ zhēn de hěn xìngyùn, yù dào de chéngjī hǎo de nǚshēng, dōu háo wú qìshì líng rén de múyàng, fǎn’ér ràng wǒ duì “chéngjī hǎo”
zhè sān gè zì huáibào wēnxīn de jìngyì.
Dāng wǒ zhěng tiān zài zìjǐ de shìjiè lǐ túyā mànhuà de shíhou, zhèxiē suǒwèi de shū chóng, jiāng zìjǐ de qīngchūn wú yuàn wú huǐ de qīngdǎo zài kèběn yǔ cānkǎo shū zhī
jiān. Měi gèrén tuī dào shàngdì qián de chóumǎ bù yīyàng, huíshōu de dōngxi zìrán yě bù xiāngtóng.
Zhè jiùshì nǔlì.
Wǒ zài yě bù huì kànqīng gēn wǒ zhāo bùtóng lǐngyù nǔlì de rén.
Lián kǎo de yālì zhī xià, tóngxué jiān de jìngzhēng yě yuè lái yuè báirèhuà, zìxiū kè bān shàng dū hěn ānjìng. Lixiǎohuá gēn wǒ yòng yī zhāng jìsuàn zhǐ fàng zài zhōngjiān,
yòng xiězì dàitì shuōhuà. Bǐ qǐ chénjiāyí qīnglì de zìtǐ, lixiǎohuá de zì yuánhuá xǔduō, ér wǒ de suíshǒu chāhuà zé shǐzhōng zài zìlǐhángjiān gǔn lái gǔn qù.
“Kējǐngténg, nǐ yǒu méiyǒu xiǎngguò yǐhòu yào zuò shénme?”
“Mànhuà jiā ba, kěyǐ zǒu jìn rìběn dì nà yī zhǒng.”
“Nà nǐ xiǎng yào niàn gāozhōng ma?”
“Wǒ xiǎngniàn fùxīng měigōng, kěshì wǒ bà bù huì ràng wǒ qù niàn. Nǐ ne? Zhāng nǚ ma? Háishì yuè qū qù kǎo táizhōng nǚ zhōng?”
“Zhāng nǚ ba.”
“Nǐ chéngjī nàme hǎo, yīdìng méiyǒu wèntí de.”
“Kěshì wǒ bù xiàng nǐ, zhīdào zìjǐ yǐhòu yào zuò shénme.”
“Fēn yīdiǎn fēnshù gěi wǒ dǎoshì zhēn de.”
“Xī xī. Jīntiān nǐ hái méi shuō gōng běn yǒngcì yòu dài dāo de gùshì gěi wǒ tīng ne.”
Zài wǒ gēn lixiǎohuá àimèi dì nà duàn shíjiān, chénjiāyí gēn ā hé de yǒuqíng sìhū yě yuè lái yuè bǎomǎn.
Kànzhe chénjiāyí gēn ā hé yě zài zìxiū kè shàngchuán zhǐ tiáo de huàmiàn, wǒ de xīn jiù wǎng xià yī chén, kànjiàn míngxiǎn yě zài xǐhuan chénjiāyí de liàoyīnghóng chángcháng zài
xià kèshí pǎo qù zhǎo chénjiāyí shuōhuà, wǒ jiù xīnzhōng bù tòngkuài.
Wǒ zhīdào ren bùnéng tānxīn, dàn wǒ wúfǎ fǒurèn xīnzhōng nà fèn dàndàn de yíhàn.
Ér guàishòu, zé wánquán wúfǎ lǐjiě wǒ gēn lixiǎohuá zhī jiān zhèngzài yùnniàngzhe shénme.
“Kējǐngténg, lixiǎohuá zuìjìn zěnme yīzhí chánzhe nǐ?”
“Chánzhe wǒ?”
“Duì a, kàn tā yīzhí chánzhe nǐ, nǐ dōu bù huì fán ma?”
“……Guàishòu, nǐ hái shì zhuānxīn kàn nǐ de tiānkōng hǎole.”
Guó sān dì yī cì mónǐ kǎo jiéshù, chéngjī gōngbù.
“Kējǐngténg, gōngxǐ nǐ dì yī cì jìnrù hóngbǎng, quánxiào dì wǔshíjiǔ míng.” Lài dǎo pāi pāi wǒ de jiānbǎng.
“Hái hǎo la.” Wǒ miǎn tiǎn de shuō.
Rén zhēn de bùnéng tài gāo gū zìjǐ de tiān fèn, zhè zhǐ huì ràng “nǔlì” zhè liǎng gè zì shīqù yīng yǒu de guāngcǎi. Qīngchūn lǐ de liǎng gè nǚhái, liánshǒu ràng wǒ rèn
shi le zhè yīdiǎn……bìngqiě pīnle mìng xiàng xìn, nǔlì jiù huì kànjiàn měilì de fēngjǐng. Chíxù bùxiè de yīliú nǔlì, jiù huì kànjiàn bùkěsīyì de shìjiè.
Lǐngle hóngbǎng de jiǎngzhuàng, huí dào zuòwèi.
“Hǎohǎo ō, zhēn xiànmù nǐ de cōngmíng.” Lixiǎohuá huítóu.
“Nǎ……nǎ yǒu……” wǒ nà méiláiyóu de zìzūnxīn zàidù luò bài.
Yīnwèi nǐ.

Chương 01 – Chương 02 – Chương 03 – Chương 04

 
Bí quyết viết chữ Trung Quốc gây bão cộng đồng của bạn Thuỷ
Hoa tay thảo những nét, như phượng múa rồng bay! Các thầy giáo bên Trung Quốc cũng phải trầm trồ!
 
Content Protection by DMCA.com