[DỊCH] Cô Gái Năm Ấy Chúng Ta Cùng Theo Đuổi – 那些年我们一起追的女孩 – Cửu Bả Đao – Chương 04

0
448
[DỊCH] Cô Gái Năm Ấy Chúng Ta Cùng Theo Đuổi – 那些年我们一起追的女孩 – Cửu Bả Đao – Chương 04
Trung bình 5 trên tổng số 4 bình chọn

[DỊCH] Cô Gái Năm Ấy Chúng Ta Cùng Theo Đuổi – 那些年我们一起追的女孩 – Cửu Bả Đao – Chương 04

Nguồn ebook tiếng Trung: http://www.shushu8.com

Nguồn dịch tiếng Việt: https://fragriver.wordpress.com

Chương 01 – Chương 02 – Chương 03 – Chương 05

Chương 04

Trở về từ Phố Lý, đánh cờ tướng trở thành phong trào sôi nổi của cả lớp, không hề có dấu hiệu giảm nhiệt.

DÀNH CHO 68 BẠN ĐẶT HÀNG ĐẦU TIÊN: CHỈ TỪ 245k CHO BỘ TẬP VIẾT SIÊU HOT! MỪNG PAGES CHUẨN BỊ THÀNH PAGES HỌC TIẾNG TRUNG SỐ 1 VIỆT NAM! ❤ Bộ tập viết Tiếng Trung huyền thoại Lý Tiểu Long 3200 phiên bản 2017 chữ khắc chìm bao gồm: - 1 hộp có quai - 1 bút + 5 ruột + thiết bị chống mỏi tay. Mỗi ruột viết được hơn 3000 chữ. Mực tự bay màu sau 10 - 15 phút - 2 quyển Thượng + HẠ có 3200 chữ khắc chìm khác nhau, có tiếng Trung font PC + Pinyin (bính âm) - Bảng cứng chú thích tiếng Việt, Hán Việt, phiên âm cho từng chữ trong bộ - Link hướng dẫn viết từng nét cho từng chữ và phát âm ❤ BẠN ĐƯỢC TẶNG GÌ NGAY SAU KHI MUA: ❤ + Tài khoản VIP trị giá 200k, được truy cập không giới hạn vĩnh viễn mọi giáo trình, mọi bài chia sẻ kiến thức tại website dạy tiếng Trung có lượt truy cập lớn nhất Việt Nam hiện nay: http://hoctiengtrungonline.edu.vn + Link dạy các quy tắc viết chữ THẦN THÁNH của tiếng Trung + Link có phần phát âm, hướng dẫn viết từng nét cho từng chữ trong bộ Lý Tiểu Long 3200 chữ này + Link gần 200 bài giáo trình nghe SLOW-CHINESE có dịch tiếng Việt và phần tải file mp3 + Link bao gồm file mp3, pinyin, tiếng Hán tiếng Việt của giáo trình 6 quyển Trần Thị Thanh Liêm + Link bảng BÍNH ÂM có file nghe các phần PINYIN của tiếng Trung Quốc + Link tổng hợp các vấn đề dành cho các bạn tự học ❤ VÀ 68 BẠN ĐẦU TIÊN MUA SẼ CÓ THÊM KHUYẾN MÃI GÌ: ❤ - Miễn phí vận chuyển toàn quốc (Freeship) - Nhận hàng kiểm tra hàng nhận hàng mới phải thanh toán (COD) - Trở thành khách hàng VIP của http://hoctiengtrungonline.edu.vn và được ưu đãi lớn khi mua các sản phẩm SÁCH TỰ HỌC và các SẢN PHẨM HỖ TRỢ khác chuẩn bị ra mắt - Được hỗ trợ, tư vấn tối đa các vấn đề kiến thức tiếng Trung và nhất là phần TỰ HỌC TẤT CẢ CHỈ VỚI TỪ #245k (giá gốc 345k) ĐỐI VỚI CÁC BẠN XÁC ĐỊNH SẼ HỌC LÂU DÀI VÀ NGHIÊM TÚC, CHÚNG MÌNH CÓ THÊM GÓI COMBO MUA THÊM RUỘT BÚT ĐỂ CÁC BẠN KHI HẾT RUỘT CÓ ĐỒ XÀI LUÔN, KHÔNG PHẢI MUA VÀ CHỜ THÊM! - COMBO 0 ruột: 1 bộ Lý Tiểu Long Full + thêm 0 ruột rời = 245k - COMBO 6 ruột: 1 bộ Lý Tiểu Long Full + thêm 6 ruột rời = 300k - COMBO 12 ruột: 1 bộ Lý Tiểu Long Full + thêm 12 ruột rời = 350k - COMBO 20 ruột: 1 bộ Lý Tiểu Long Full + thêm 20 ruột rời = 400k Tất cả các gói đều Freeship COD toàn quốc ❤ CÁCH THỨC ĐẶT HÀNG ❤ - CÁCH 01: #Comment hoặc #Inbox Combo bạn muốn lấy - Tên người nhận - SĐT người nhận - Địa chỉ cụ thể (có phường xã). Ví dụ: COMBO12 - Dũng - 01234531468 - 65 Võ Văn Dũng, Phường Trung Liệt, Quận Đống Đa, Hà Nội. - CÁCH 02: Nhắn tin đến số Hotline 01234531468 nội dung: Combo bạn muốn lấy - Tên người nhận - SĐT người nhận - Địa chỉ cụ thể (có phường xã). Ví dụ: COMBO12 - Dũng - 01234531468 - 65 Võ Văn Dũng, Phường Trung Liệt, Quận Đống Đa, Hà Nội. NGAY KHI NHẬN ĐƯỢC HÀNG CÁC BẠN #Inbox Pages Học Tiếng Trung Quốc thông báo đã nhận được hàng để bên mình gửi LINK HỖ TRỢ HỌC và TÀI KHOẢN VIP nhé! Chú ý: Do hình ảnh Lý Tiểu Long cởi trần nhiều bạn chê phản cảm nên đợt này chúng mình sẽ gửi phiên bản bìa không có hình Lý Tiểu Long cởi trần bên ngoài nha!

Posted by Học Tiếng Trung Quốc on Sunday, March 19, 2017

Thế là bàn cờ tướng bằng nam châm được chuyền tay qua các ngăn bàn, cứ hết tiết thì bắt đầu khai trận, vào tiết thì thu lại bàn cờ. Cả trò cờ ca-rô giản đơn cũng y như vậy, cả lớp ai ai cũng lấy giấy kẻ ca-rô xanh, dùng bút chì tô tô vẽ vẽ những vòng tròn đen trắng. Giờ giải lao 10 phút cũng có thể đánh được hai, ba ván, ai cũng rất hào hứng.

Còn cụm từ “chơi cờ tướng đánh bại Kha Cảnh Đằng” bây giờ đã trở thành cụm từ chỉ mục tiêu cuối cùng của các nam sinh cùng lớp.

“Kể từ nay, khi chơi cờ, chúng mày không cần để ý mấy thứ chân quân tử làm gì, cứ việc hợp thành một đội đấu với tao một trận, không phải khách khí. Nếu mà tao mới có tí tuổi đầu mà đã bắt đầu huênh hoang tự đại thế này, đời tao thế cũng phiền lắm. “Tôi ngoáy ngoáy mũi, nói khoác mà không biết ngượng.

Sức mạnh của tập thế thật là đáng gờm, chỉ trong vài ngày, tôi đã nếm qua cảm giác bại trận, làm cho tôi vài phần không thể nuốt nghẹn.

“Việc này cho chúng ta bài học là không nên kiêu ngạo.” Thẩm Giai Nghi dùng bút bi chọc vào lưng tôi, chậm rãi nói.

“Mình thật sự không hiểu nối một đống người liên thủ đánh bại một người, vậy thì có gì hay hớm chứ.” Tôi không kiềm chế được thốt lên.

Ngay sau đó, thầy Lại tuyên bố một tin đáng sợ.

“Cả lớp nghe rõ đây, để phối hợp với quy định của Cục giáo dục về số học sinh của các lớp tài năng, lớp chúng ta và lớp B từ nay phải giảm sĩ số từ 45 học sinh xuống còn 30 học sinh, 30 học sinh thừa ra từ 2 lớp sẽ được hợp vào thành lớp C. Vì vậy từ giờ đến hết năm học này, chúng ta sẽ lấy thành tích làm tiêu chuẩn, chỉ để lại 30 học sinh. Nếu em nào muốn ở lại lớp A thì phải càng cố gắng nhé.” Thầy Lại nói, đưa ánh mắt nhìn khắp lớp.

Vừa nghe thấy mấy lời này, tôi như hồn xiêu phách lạc.

Kể từ đó, Thẩm Giai Nghi ngồi đằng sau tôi luôn mồm lải nhải năm lần bảy lượt, nào thì bảo tôi phải chăm chỉ học bài nếu không thì sẽ không vượt qua được kỳ thi sát hạch, nào thì thành tích của tôi bắt đầu không có cách nào cứu vớt. Nhưng dù có tiến bộ thế nào, tôi cũng chưa chắc được ở lại lớp cũ.

“Kha Cảnh Đằng, mày có cảm thấy mình sẽ bị đá ra khỏi lớp A không?” Quái thú ngồi dưới gốc cây, đờ đẫn nhìn lên trời mây.

“Đá cái đầu mày ấy, tốt nhất là mày tự lo cho mày đi.” Tôi lật quyển “Thiếu niên vui vẻ”, trong lòng thấy bất an tựa như viên ngọc đen lồ lộ giữa nước hồ trong xanh.

“Kỳ thực biết đâu học lớp C lại chả tốt hơn, không có nhiều áp lực học hành như bên này, mày lên lớp vẽ truyện tranh cũng không có ai quản mày cả.” Quái Thú nhìn tôi góp ý.

Xe buýt của trường chuẩn bị xuất phát.

“Câm mồm mày đi.” Tôi đem quyển “Thiếu niên vui vẻ” đưa cho Quái Thú, bực bội vò đầu.

Cũng tại thời điểm này, cái tính khí bà cô lẩm cẩm của Thẩm Giai Nghi bùng phát lên đến đỉnh điểm.

Giờ truy bài, Thẩm Giai Nghi chọc mạnh cái bút bi vào lưng tôi, đau đến nỗi tôi phải quay đầu lại.

“Cậu định tính thế nào đây? Không phải là mình đã sớm nhắc nhở cậu chăm học lên một chút đó sao? Hối hận rồi phải không?” Thẩm Giai Nghi giương mắt nhìn tôi.

“Trời đất ơi, có phải là cậu bị đá ra khỏi lớp đâu cơ chứ, cậu nhìn tôi làm gì? Vả lại Quái Thú có nói, tôi sang lớp C thì có thể vẽ truyện tranh cả ngày, chả có gì là không tốt cả.” Tôi nói, nhưng những lời này thật sự không phải là những điều tôi nghĩ.

“Đưa vở địa lý đây.” Thẩm Giai Nghi nhướn đôi lông mày, không để tôi phản kháng.

“Làm gì?”

“Nhanh lên!”

Tôi đưa quyển vở địa lý giao cho Thẩm Giai Nghi xong, chờ một lúc lâu sau, Thẩm Giai Nghi lại lấy bút bi chọc vào lưng tôi, đưa trả quyển vở, bên trên là vô vàn màu của bút nhấn chú thích cũng như tên một đống sách tham khảo gợi ý.

“Cậu phải đọc hết chỗ này nhé, đọc hết thì kỳ thi tháng tới sẽ không có vấn đề gì cả.” Thẩm Giai Nghi nghiêm túc nhìn tôi nói: “Bây giờ mỗi ngày đều phải học số học, kể từ nay hết giờ, chúng ta sẽ giải một bài toán.”

“A?” Tôi vừa ngạc nhiên, vừa thẹn, nhưng không có gan phản kích lại Thẩm Giai Nghi, người vì tôi mà suy nghĩ như thế này.

“A cái gì? Mọi chuyện đều do cậu tự chuốc lấy nhá.” Thẩm Giai Nghi mở bảng xếp hạng kết quả kỳ thi tháng trước, chỉ vào số liệu nói: “Tiếng Anh của cậu rất tốt, Ngữ văn và Lịch sử cũng bình thường, Địa lý không tốt, Số học và Lý hóa đều rất tệ, nếu như không phải do cậu đần độn, thì do cậu căn bản không học hành, hoặc phương pháp học chưa đúng. Cậu có cảm thấy mình đần độn không?”

“Cái gì là cái gì cơ?” Tôi không kịp nghĩ ngợi gì, tai đỏ bừng cả lên.

“Kha Cảnh Đằng, cậu có đần độn không?” Thẩm Giai Nghi nhìn tôi, không để cho mắt tôi nhìn đi chỗ khác.

“Hừm, còn lâu nhá.” Tôi thở hắt ra.

“Vậy thì chứng minh cho mình thấy đi.” Thẩm Giai Nghi nhìn tôi.

Tôi ngơ ngác nhìn Thẩm Giai Nghi. Trong phút chốc, bao nhiêu ý nghĩ phức tạp hỗn độn nảy ra trong đầu tôi.

Tôi, kẻ từ trước đến nay vốn coi trời bằng vung, quen việc cười hỉ hả, bây giờ phải từ bỏ trạng thái khốn cùng này. Nhưng tôi biết mình không thể không tiếp nhận hảo ý của Thẩm Giai Nghi, bị coi là ngốc nghếch tôi cũng nhận, bởi vì tôi không có cách nào giấu kín được suy nghĩ thật sự thầm kín trong lòng mình.

Tôi thực sự không muốn rời lớp A Mỹ thuật một chút nào.

Nếu như bị đá ra khỏi lớp, tôi nhất định sẽ bị gia đình mắng cho một trận, còn Thẩm Giai Nghi cũng chỉ còn cách tìm Tạ Minh Hòa để nói chuyện thôi.

Ờ đấy, lại nói đến tình địch ngang tài ngang sức của cuộc đời tôi, Tạ Minh Hòa.

A Hòa người mập mạp, giống hệt như quả dưa hấu nặng trình trịch trên cánh đồng dưa, là tên bạn học cùng với tôi liên tiếp trong các chặng khác nhau của cuộc đời.

Từ lớp 1 cho đến khi tốt nghiệp tiểu học tôi và A Hòa đã là bạn cùng lớp, lên tới cấp 2 cũng vô tình học cùng lớp Mỹ thuật. Nhà tôi mở hiệu thuốc, nhà A Hòa cùng mở hiệu thuộc. Tôi thuộc nằm lòng các ca khúc tiếng Anh cổ, còn A Hòa chỉ nhìn lướt qua ca khúc tiếng Anh cũng thuộc. Tôi tự đại, A Hòa tự tin. Thậm chí tiểu học năm lớp 6, chúng tôi cùng thích một cô bạn cùng lớp. Tôi thích nói chuyện cùng Thẩm Giai Nghi, A Hòa cũng vậy.

Tôi khẽ liếc nhìn… liếc nhìn! Nhìn một cái thấy ngay A Hòa rất thích Thẩm Giai Nghi, còn tôi cũng nghi ngờ rằng A Hòa cùng phát hiện ra hảo ý kỳ dị của tôi với Thẩm Giai Nghi.

Ngày đó, tôi ngồi ở phía trước Thẩm Giai Nghi, A Hòa ngồi ngay bên phải, 3 chúng tôi tạo thành một tam giác vuông. Cả tôi và A Hòa đều là những nam sinh mà Thẩm Giai Nghi thích tán chuyện cùng, điểm chung này làm tôi cảm thấy bất an.

Hồi học tiểu học năm lớp 6, tôi và A Hòa cùng thích một cô bạn cùng lớp tên là Tiểu Mị, ngồi ngay đằng sau tôi, còn A Hòa ngồi bên cạnh Tiểu Mị. Tiểu Mị cũng thích cùng chúng tôi tán chuyện. Gay go rồi, tình cảnh ngày đó giống hệt bây giờ, không sai một li.

“Chương trình “Cùng nói tiếng Anh” (Let’s talk in English) tối qua, người dẫn chương trình có kể câu chuyện cười về con chim cánh cụt, tớ cũng nghe qua từ lâu rồi, chị tớ nói…” A Hòa cười nói, Thẩm Giai Nghi chăm chú lắng nghe.

Khi Thẩm Giai Nghi kể chuyện, A Hòa lúc nào cũng rất hào hứng, lắng nghe từng chữ từng câu của Thẩm Giai Nghi.

Mới học cấp 2 mà A Hòa đã có thể nói được từ chuyện xe hơi đến máy vi tính, lại từ máy vi tính cho đến cuộc sống ở nước ngoài, giống hệt như ông cụ non. So với độ hiểu rộng biết nhiều của A Hòa, tôi quả là ấu trĩ vô cùng. Nếu như ba đứa chúng tôi cùng tán chuyện, một lúc lâu sau sẽ thấy tôi là đứa dễ suy giảm độ nhiệt tình nhất. Quan trọng nhất là, tên mập A Hòa giao tình với tôi cũng quá lâu rồi, là một tên bạn cũng không tồi, điểm này thật sự làm tôi nhụt chí.

Thế là bi kịch đã phát sinh.

Ngày đó tôi vì sợ bị đuổi ra khỏi lớp, đành gạt bỏ hết danh dự bản thân, cùng Thẩm Giai Nghi hết giờ học ngồi giải đề số học (Kỳ thực là Thẩm Giai Nghi chỉ bảo), tôi mang sách số học tham khảo đặt lên bàn Thẩm Giai Nghi, hai người làm đi làm lại các dạng toán, có lúc đến cả giờ ăn trưa cũng lôi giấy nháp tính toán ra thảo luận, một phút cũng không ngừng học.

Còn nhớ một hôm vào giờ truy bài, A Hòa vô công rồi nghề, kể mấy tin đồn nhảm đang lan truyền trong lũ học sinh, nói rằng có một đoàn cương thi từ đại lục vượt biển đến Đài Loan, đang lang thang ở Trung Bộ Sơn. Tin đồn đó vào thời ấy đang vô cùng thịnh hành, thậm chí còn được đăng cả trên báo.

“Đừng có kể mấy chuyện này với tớ, tớ sợ lắm.” Thẩm Giai Nghi vừa tỏ vẻ không thích, A Hòa liền im miệng lại.

A, hiểu rộng biết nhiều thì tôi không bằng, nhưng nếu so việc dọa người và nói năng luyên thuyên, tôi cũng tài hoa không kém.

“Mình nghe nói những cương thi đó ban đầu không phải là cương thi đâu, chỉ là các ngư dân đại lục trong lúc lén vượt biến sang Đài Loan bị chết chìm, cơ thể sưng phù lên trên chiếc thuyền trống…” Tôi nói, nhưng bị ánh mắt nghiêm nghị của Thẩm Giai Nghi làm cho đứt đoạn câu chuyện.

“Kha Cảnh Đằng, cậu không cần phải kể những chuyện mà mình không thích, mấy chuyện này thật là vô bổ.” Thẩm Giai Nghi khẩu khí không có chút giữ kẽ gì hết.

Ờ, quả nhiên là bắt đầu sợ rồi. Xem tôi tiếp tục dọa cậu phát sợ này.

“Bởi vì gặp lúc trời tối, những thi thể sưng phù kia trôi dạt lên bờ biến thành cương thi, dưới ánh trăng bắt đầu chạy về Triều Sơn Lý, trên đường đi vừa hút máu người, vừa chạy, không biết muốn chạy về hướng nào. Anh trai tớ học ở trường cấp 2 Chương Hóa, anh ấy nói buổi tối còn có người nhìn thấy đoàn cương thi đó nhảy trên núi Bát quái. Không có lửa làm sao có khói, nhất định là phải có chứ,” Tôi càng nói càng hăng say, kẻ khơi mào câu chuyện A Hòa cũng phải tập trung chú ý lắng nghe.

“Nhưng mà lẽ nào các thi thể vừa lên bờ lại biến thành cương thi? Trời tối thì có gì lợi hại cơ chứ?” A Hòa có phần nghi hoặc.

“Vì vậy nên mới có người nói, đó là chủ tàu biết pháp thuật hại chết những người khách lén vượt biển, lại dùng phép thuật Mao Sơn khống chế những thi thể đó biến thành cương thi, không ngờ rằng về sau chính chủ tàu bị đám cương thi hại chết, làm cho đống cương thi không đầu đi ra đường hút máu người.” Tôi miêu tả sinh động, không ngừng quan sát sắc mặt tái bệch của Thẩm Giai Nghi.

“Lại nói dóc rồi, làm sao mà biến thành ra như vậy được? Hơn nữa, chủ thuyền biến họ thành cương thi thì còn làm gì được nữa?” A Hòa không hiểu, nhưng đã bắt đầu bước chân vào lĩnh vực u ám của tôi.

“Cái đó thì tao cũng không biết, chỉ chắc chắn rằng cảnh sát tuần tra ven biển chạy đến hiện trường thì phát hiện xác của chủ thuyền, trên xác hãy còn vết cắn của cương thi. Những tin này đều có thể tìm thấy trên bản tin, không giả được đâu. Còn nữa, căn cứ vào lộ trình của cương thi, có lẽ đã đi qua Đại Trúc mấy ngày rồi…” Tôi cố ý tán dóc tới Đại Trúc nơi Thẩm Giai Nghi đang sinh sống, làm cho câu chuyện thêm phần sợ hãi.

Nhìn thấy sắc mặt của Thẩm Giai Nghi càng lúc càng khó coi, tôi vẫn không ngừng nói nhăng nói cuội.

“Cậu tự đi mà lo cho mình đi.” Thẩm Giai Nghi đột nhiên cúi đầu xuống, nhẹ nhàng ném quyển sách tham khảo của tôi ra phía trước.

Tôi ngơ ngác ngừng lại, A Hòa cũng bối rồi ngừng hỏi.

“Này, mình vừa nãy chỉ là kể chuyện cười thôi mà, thực ra đám cương thi đó không nhảy đển Đại Trúc đâu, có khi đã men theo Trung Ương Sơn đi về phía nam Đài Loan rồi.” Tôi vẫn chưa biết lỗi mà vẫn tiếp tục chống chế, nhìn Thẩm Giai Nghi đang cúi đầu không nói câu gì.

Nhưng Thẩm Giai Nghi đã không nói câu gì là không nói, trong khi tôi tạo ra không khí vô bổ này, Thẩm Giai Nghi tự ngồi ôn bài của mình. Tôi nói thêm hai câu cũng không thấy hưởng ứng gì, chỉ còn biết hậm hực quay về chỗ ngồi của mình, lo lắng ngồi giải số học.

Vài ngày sau đó, Thẩm Giai Nghi cũng chả thèm đoái hoài gì tới tôi. Tôi vẫn nghĩ rằng chỉ mất có mấy ngày thì sẽ không có chuyện gì xảy ra, nhưng tính khí nóng nảy của Thẩm Giai Nghi thật là vượt ra ngoài cả dự liệu của tôi.

Mỗi sáng tôi lại mang đồ ăn sáng quăng vào ngăn bàn rồi như thường lệ gục ra bàn ngủ, nhưng lưng tôi giờ không còn bị sự thúc giục sắc nhọn đó nữa. Thẩm Giai Nghi tuyệt nhiên không cùng tôi nói chuyện, gặp nhau ở hành lang thì cũng tránh mặt tôi, còn tôi cũng nhất quyết không quay đầu lại để không phải nhìn thấy khuôn mặt lạnh băng của Thẩm Giai Nghi. Thẩm Giai Nghi ngược lại càng ngày càng nói chuyện nhiều với A Hòa, có lúc nói to đến nỗi tôi không muốn nghe cũng không có cách nào, làm cho tôi khó chịu không chịu được.

Kỳ thi tháng ngày càng đến gần, lòng tôi càng lúc càng buồn, muốn tính chuyện chuyển phéng sang lớp C cho rồi, nhưng không chịu nổi được bầu không khí bức bách này.

Gía như thời gian có quay trở lại, tôi sẽ không dám lôi chuyện ma quỷ ra dọa Thẩm Giai Nghi, thế nhưng muốn kẻ tâm cao khí ngạo như tôi hạ giọng xin lỗi thì khó lắm, thế nên rốt cục tôi cũng bỏ lỡ nhiều cơ hội tốt đẹp để nói lời xin lỗi.

“Kha Cảnh Đằng, mày và Thẩm Giai Nghi không phải là đang giận nhau đấy chứ, dạo này không thấy hai đứa mày nói chuyện.” Quái Thú ngước mặt lên trời.

“Hừ, mày không hiểu đâu.” Tôi cũng nhìn lên bầu trời.

“Qủa nhiên là giận nhau. Bọn mày rốt cục là giận nhau vì chuyện gì thế? Thành tích của mày không tốt, làm sao mà có xích mích với Thẩm Giai Nghi được?” Quái Thú quay đầu nhìn tôi, tỏ vẻ không hiểu.

Đúng là hâm, đây đúng là cái logic nhảm nhí, thế mà thành tích của mày lại tốt hơn tao được nhỉ. Quái Thú, cứ theo cái đà này thì về sau nhất định không có bạn gái cho mà xem.

“Quái Thú, mày có quen Doraemon không?” Tôi khoanh chân lại, hỏi Quái Thú.

“Không quen, định làm gì?” Quái Thú cười hỉ hả.

“Mượn hộ tao cỗ máy thời gian.” Tôi nói, đưa mắt nhìn mây trên trời.

Cứ mải ngắm mây trôi thế này, sớm muộn tôi cũng giống Quái Thú mất thôi.

Ngày tháng trôi qua ngày càng vô vị, hàng ngày lên lớp tâm tình giữ rịt chuyện khổ não.

Trước kỳ thi ba ngày, A Hòa từ phía sau đập vào vai tôi, đưa tôi một tờ giấy, trên đó ghi: “Đưa vở lịch sử, địa lý, thể dục cho mình.” Là nét chữ xinh xắn của Thẩm Giai Nghi.

Lòng tôi trở nên rối như tơ vò, muốn ngang ngược không làm theo, thế nhưng tay tôi lại tự động lục túi xách, đưa mấy quyển vở ra sau đầu, để cho Thẩm Giai Nghi ở phía sau đón lấy.

Tan học, Thẩm Giai Nghi đi qua bàn tôi, thuận tay đem mấy quyển vở nhẹ nhàng đặt trước mặt tôi, thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra bước lên xe của trường. Tôi còn chưa kịp nói với cậu ta một lời nào, chỉ đành mở vở ra.

Thật không ngoài dự liệu, bên trong viết đầy những dòng phê bình, rồi sau đó là một loạt các dòng bút nhấn chằng chịt.

“Làm cho mình sợ, hay là coi thường mình đây?” Lòng tôi cảm thấy hỗn loạn.

Tôi ngày đó, quả thật ao ước sở hữu một cỗ máy thời gian.

Kỳ thi tháng cuối cùng của học kỳ 2 lớp 8 kết thúc, kỳ nghỉ hè cũng dần dần qua đi,cả một mùa hè cùng học một lớp phụ đạo nhưng Thẩm Giai Nghi cũng chẳng nói lời nào với tôi. Khi tôi và A Hòa cùng nói chuyện, Thẩm Giai Nghi liền quay đi làm việc riêng của mình. Khi Thẩm Giai Nghi và A Hòa nói chuyện, tôi tuyệt đối không quay đầu lại để góp chuyện.

Ngày đầu tiên của năm học lớp 9, thầy Lại đứng trên bục giảng, trên tay cầm danh sách học sinh phải chuyển sang lớp C, không khí trở nên hiu hắt. Tôi cuối cùng chịu không nổi, quỳ xuống đất, hai tay tì lên bàn chắp trước ngực cầu nguyện.

“Cậu làm gì mà ấu trĩ vậy? Cậu căn bản không thể bị đuổi khỏi lớp được.”Thẩm Giai Nghi đột nhiên mở miệng, sắc mặt lạnh lùng.

“Vì sao?” Tôi ngơ ngác.

“Bởi vì có mình giúp cậu.” Khóe miệng Thẩm Giai Nghi khẽ nhếch lên.

Thầy Lại đọc xong danh sách, quả nhiên không có tên tôi.

Không có tôi, không có tôi.

Chúc mừng.” Thẩm Giai Nghi nở một nụ cười tươi, giống như giữa hai chúng tôi chưa từng có chuyện gì xảy ra.

“….” Tôi không nói nên lời.

Không nói lên được “Mình một khi đã chăm chỉ lên thì lợi hại đến cả bản thân mình cũng sợ luôn!” Không thể nói “Xin cậu, việc này cho qua nhé!” Tôi không thể thốt lên được lời nào.

Thầy Lại đọc xong danh sách, liền phát cho cả lớp mã số học sinh mới và xếp lại chỗ ngồi. Chỗ ngồi mới, điều đó có nghĩa là chuyện tôi phải chuyển khỏi lớp A này không còn lo nữa.

“Kha Cảnh Đằng, cậu ngồi trước mặt Thẩm Giai Nghi cũng có tiến bộ, mong là cậu sẽ duy trì được điều này.” Thầy Lại nhìn tôi vỗ về, vỗ vai tôi.

Vỗ cái gì, tôi thật sự muốn hét vào tai thầy Lại rằng: “Thầy xếp em ngồi trước hay ngồi sau Thẩm Giai Nghi, ngồi bên trái hay ngồi bên phải, bằng không thì em sẽ làm náo loạn cả lớp lên!” Nhưng tôi không dám nói.

Thẩm Giai Nghi nhìn tôi, chỗ bên phải của cậu ấy vẫn còn trống.

“Em đến ngồi chỗ này đi, kể từ nay phải cẩn thận học thi đó. Em rất thông minh, để xem có thể lọt vào Bảng đỏ, lập nên kỳ tích hay không.” Thầy Lại chỉ vào vị trí mà tôi cũng không tài nào lý giải nổi, bao nhiêu kỳ vọng trong lòng tôi bỗng bay biến.

Ngồi đằng sau Lý Tiểu Hoa.

Vị trí mà ở đó một câu chuyện tình mở ra.

 

第四章

从埔里回来后,那股象棋风还黏在大家的手上,没有退烧。
于是磁铁象棋组便在大家的抽屉里流传,每到下课就开战,上课就收起。而简单易懂的五子棋也一样,大家在
蓝色细格子纸上,用铅笔涂上圆圆的白圈跟黑圈取代黑白子,下课时十分钟就可以对决个两三场,每个人都很热衷。
而“打败柯景腾的象棋”,已经成了班上所有男生同仇敌忾的终极目标。
“从现在开始,观棋不语真君子这句话就当作是屁,你们全部加在一起对我一个吧,别客气。要是让我年纪轻
轻就开始自大,我的人生也会很困扰的。”我挖着鼻孔,大言不惭。
众志成城可真不是开玩笑,几天内我就尝到了败绩,害我有些不能释怀。
“这告诉我们人不能太骄傲。”沈佳仪用原子笔刺着我的背,很认真的表情。
“我真搞不懂一群人联手打败一个人,有什么好臭屁的。”我无奈地说。
接踵而来的是,赖导宣布了一个可怕的消息。
“大家听好,为了配合教育局的资优班人数政策,我们美术甲班跟美术乙班,都要从现在的四十五人减到三十
个人,两班离开的三十人另外成立美术丙班。所以升三年级时我们要用成绩当作标准,留下前三十名。想要继续留
在甲班的同学可要多多努力了。”赖导说,眼睛扫视了班上所有人。
此话一出,我可是震惊至极。
自从爱啰唆的沈佳仪坐在我后面起,三不五时就唠叨我要偶尔念书、不然会考不上我想念的台北复兴美工,我
的成绩就开始无可奈何地进步。但进步归进步,我可没把握能够留在原来的班级。
“柯景腾,你觉不觉得你会被踢出甲班?”怪兽坐在树下,呆呆地看着浮云。
“踢你个头,顾好你自己吧。”我翻着《少年快报》,心中的不安就像滴在清水里的墨珠,一直渲染扩大。
“其实说不定到丙班比较好,比较没有成绩压力,你就算上课画漫画也没有人管你了。”怪兽建议,看着表。
第二班校车准备出发了。
“闭嘴啦。”我将《少年快报》还给怪兽,烦躁地抓抓头。
就在此时,沈佳仪婆婆妈妈的性格燃烧到了顶点。
自修课上,沈佳仪的原子笔又狠狠刺进我的背,痛得我哀叫回头。
“你说怎么办?不是早就叫你要用功一点吗?后悔了吧?”沈佳仪瞪着我。
“天啊,又不是你要被踢出去,瞪我做什么?何况怪兽说,我到了丙班就可以整天画漫画了,不见得不好。”
我说,但这并非我的内心话。
“地理课本拿来。”沈佳仪皱起眉头,不容我反抗。
“干吗?”
“快一点!”
我将地理课本递给沈佳仪后,大约一堂课的时间,沈佳仪又用原子笔刺我,将书还给我,上面都是各种颜色的
荧光笔画线以及一堆从参考书上节录下的重点提示。
“画线的这些你通通读熟,月考就没有问题了。”沈佳仪很严肃地告诉我:“然后每天都要算数学,从现在起
每次下课我们都来解一条题目。”
“啊?”我又惊又窘,却没有胆子反驳正在为我着想的沈佳仪。
“啊什么?这都是你自找的。”沈佳仪打开上次月考的排名表,指着上面的数据说:“你的英文很好,国文跟
历史很普通,地理不好,数学跟理化都很烂,如果不是你笨,就是你根本没在念,要不就是念的方法不对。你觉得
你笨吗?”
“什么跟什么啊?”我无法思考,耳根子烧烫。
“柯景腾,你笨吗?”沈佳仪看着我,不让我的眼神移开。
“靠,差远了。”我呼吸困难。
“那就证明给我看。”沈佳仪瞪着我。
我呆呆地看着沈佳仪。突然间,很复杂的某种东西缠上了我心头。
一向眼高于顶、惯于嘻嘻哈哈的我,本应非常排斥这样的窘状。但我知道不能不接受沈佳仪的好意,被当作笨
蛋我也认了,因为我无法回避紧紧包覆住我灵魂的那股严肃的暖意。
我一点都不想离开美术甲班。
如果被踢出去,我一定会被家里骂死,而且沈佳仪就只能找谢明和讲话了。
嗯,非常刻意地带到我生平最大的爱情敌手,谢明和。
阿和胖胖的,像个沉甸甸躺在沙田里的大西瓜,是个生命历程跟我不断重迭的朋友。
打从国小一年级起我跟阿和就一直同班到国小毕业,到了国中也巧合地考进了美术班。我家开药局,阿和他家
也是开药局。我对英文老歌了如指掌,而阿和对英文歌曲也涉猎颇丰。我自大,阿和自信。甚至国小六年级时,我
们也是喜欢同一个女生。我喜欢跟沈佳仪聊天,阿和也是。
我一眼……一眼!一眼就看出阿和很喜欢沈佳仪,而我也严重怀疑阿和同样发现了我对沈佳仪奇异的好感。
那时我坐在沈佳仪前面,阿和坐在沈佳仪的右边,座位关系呈现出一个标准的直角三角形。我们两个都是沈佳
仪最喜欢找聊天的男生,这个共同点让我坐立难安。
我跟阿和共同在国小六年级喜欢的女生叫小咪,就坐在我后面,而阿和正是坐在小咪旁边。小咪很喜欢跟我们
聊天。糟糕,就跟现在的情况、队形一模一样。
“昨天晚上大家说英语的广播里面,主持人说的那个企鹅笑话我早就听过了,我姐姐说……”阿和笑说,沈佳
仪聚精会神听着。
阿和在跟沈佳仪讲话的时候,总是非常的成熟,听得沈佳仪一愣一愣的。
国中时期的阿和已经可以从汽车谈到计算机,再从计算机谈到国外的风土民情,简直是个小大人。对比阿和的
博学多闻,我的幼稚显得狼狈不堪。如果我们三个人聊在一块,久了,就很容易出现我意兴阑珊的画面。最重要的
,是阿和这家伙跟我交情长久,是个很不错的朋友,这点尤其让我泄气。
于是悲剧发生了。
那时我面临踢班压力,放下尊严与沈佳仪在每节下课练习数学解题(其实根本就是被指导),我将数学参考书
放在沈佳仪的桌子上,两人反复操作数学式子的答案推演,有时连中午吃饭也放了张涂涂写写的计算纸讨论,一刻
都没放过。
记得是堂自习课,阿和百般无聊,提起最近学生间一则乱七八糟的谣言,说有一批僵尸从大陆的偷渡舢舨登陆
台湾,在中部山区游荡。那个传言在当时非常盛行,甚至上了报刊杂志。
“不要跟我说那些,我很胆小。”沈佳仪不悦,阿和立刻识相住嘴。
啊,博学多闻我是没有,但要比吓人跟胡说八道,我可是才华洋溢。

“我听说那批僵尸不是一开始就是僵尸的,而是在大陆渔民偷渡时在台湾海峡被淹死,浮肿的尸体跟着空船…
…”我说,却被沈佳仪严厉的眼神打断。
“柯景腾,你不要一直说一些我不喜欢听的东西,那个很没有营养。”沈佳仪口气毫无保留。
嗯,果然开始怕了。看我怎么再接再厉把你吓坏。
“由于撞上阴时的关系,那些肿起来的尸体在一上岸的时候变成了僵尸,在月光下开始朝山里跑,一路吸人血
一边傻傻地跑,不知道要跑去哪里。我哥是念彰化国中的,他说晚上还有人看到那群僵尸在八卦山上面跳。没有的
事情不会突然被传,一定是有什么……”我越说越起劲,先起了头的阿和当然聚精会神地旁听。
“可是也没道理尸体一上岸就会变成僵尸啊?阴时有这么厉害吗?”阿和有些怀疑。
“所以也有人说,是会法术的船东害死了偷渡客,再用茅山法术控制了尸体变成僵尸,没想到后来船东自己也
被僵尸咬死,让那些没大脑的僵尸就这样一路吸血逛大街。”我绘声绘影,不时观察沈佳仪纠结的神色。
“这太扯了,是怎么传成这样的啊?再说船东把他们变成僵尸又能干吗?”阿和不解,但已经踏进了我的阴森
领域。
“那些我怎么知道,只是很确定的是,海巡署警察赶到现场的时候有发现船东的尸体,尸体上还有僵尸的咬痕。这些都可以在报纸上找到新闻,假不了的。还有啊,根据哪些僵尸跳啊跳的路线,这几天就会经过大竹了……”
我故意扯到沈佳仪家住的大竹,让恐惧的氛围更浓重。
只见沈佳仪的脸色越来越难看,我却没有停止胡说八道。
“你自己想办法好了。”沈佳仪突然低下头,将我的参考书轻轻往前推了几公分。
我有些傻住,阿和也尴尬地停止发问。
“喂,我刚刚是开玩笑的,其实那些僵尸没有要往大竹跳啦,应该是沿着中央山脉跳到台湾尾巴啦。”我不知
所措,看着低头不语的沈佳仪强自翻案。
但沈佳仪不说话就是不说话,当我是团没营养的空气,自顾温习她的功课。我又说了两句也没响应,只好悻悻
然回到我自己的位子,烦闷地解数学。
接下来的几天,沈佳仪还是对我不理不睬。我本以为再多捱几天就会没事,但沈佳仪的脾气似乎硬到出乎我意
料。
每天早上我将早餐摔进抽屉后,照例趴下去装睡,但我的背再也得不到那尖锐的呼唤。沈佳仪完全不跟我讲话
,在走廊上错身而过也彼此回避眼神,而我也干脆不再回头,免得接触到沈佳仪冰冷的脸孔。沈佳仪倒是与阿和越
来越有话聊,有时声音还大到我不想听清楚都办不到,让我胸口里的空气越来越混浊。
月考越来越近,我的心里却越来越闷,想说干脆被踢到美术丙班算了,就不必再受这种纾解不开的气。
如果时光倒流,我是不可能再扯一次鬼故事强塞沈佳仪的耳朵,但要我事后低声下气道歉,当时心高气傲的我
也办不到,毕竟我已错过了道歉的黄金时刻。
“柯景腾,你是不是跟沈佳仪吵架了,最近都没看到你们讲话。”怪兽看着天空。
“靠,你不懂啦。”我也看着天空。
“果然是吵架。你们到底在吵什么架啊?你成绩这么不好,跟沈佳仪怎么会有架吵啊?”怪兽转头看我,大惑
不解。
妈的,这是什么狗屁不通的逻辑,亏你的成绩还比我好。怪兽,你再这个样子下去可不行,一定交不到正常的
女朋友。
“怪兽,你跟小叮当熟不熟?”我问,翘起二郎腿。
“不熟,冲虾?”怪兽呵呵笑。
“帮我借台时光机。”我说,看着云。
再这么看天空下去,迟早我也会变得跟怪兽一样。
日子越来越无趣,每天上学变成了心情紧绷的苦差事。
考前三天,坐在我右后方的阿和拍拍我的肩膀,递给我一张纸条,上面写着:“把历史、地理、健教课本拿过
来。”是沈佳仪秀丽的字。
我心情复杂,想别扭地不肯照办,但我的手却自动自发解开挂在桌缘的书包,将几本课本高高伸过我的头,让
坐在后面的沈佳仪接过。
放学时,沈佳仪经过我的桌子,顺手将那些课本轻轻放在我面前,若无其事地去坐她的校车。我还是没有开口
跟她说话,只是将课本打开。
毫无意外地,里面写满了一行又一行的批注,一行又一行的荧光划记。
“是担心我,还是瞧不起我?”我心中百味杂陈。
当时的我,真的很渴望拥有一台时光机。
二年级下学期最后一次月考结束,暑假平平淡淡地过去,整个暑期辅导沈佳仪都没有同我说过一句话。我跟阿
和说话时,沈佳仪便专注做自己的事,沈佳仪跟阿和说话的时候,我绝对不会回头插嘴自讨没趣。
三年级开学的第一天,赖导站在讲台前,拿着一张丙班名单宣布被精简出去的同学,气氛肃杀。我终于忍不住
跪在地上,双手靠在椅子上合十祈祷。
“你干吗这么幼稚?你根本不会被踢出去。”沈佳仪突然开口,神色冷峻。
“为什么?”我茫然。
“因为有我帮你。”沈佳仪嘴角有些上扬。
赖导念完名单上的学号与名字,果然没有我。
没有我,没有我。
“恭喜。”沈佳仪咧出笑容,好像我们之间从来不曾尴尬过一样。
“……”头一次,我说不出话来。
说不出“我一认真起来,厉害到连我自己都会害怕啊!”。说不说“拜托,这种事轻轻松松啦!”。我什么话
都说不出口。
赖导念完了名单,随即发给大家新的班级学号以及安排新的座位。新的座位,意味着我离开美术甲班的破烂原
因也跟着不复存在。
“柯景腾,你坐在沈佳仪前面表现不错,希望你继续保持下去。”赖导颇安慰地看着我,拍拍我的肩膀。
拍个屁,我真想在赖导的耳朵旁边大吼:“把我安排到沈佳仪前面或后面、左边或右边,不然我会像个炸弹一
样吵个没完!”但没有。
沈佳仪看着我,她的右边位子还是空的。
“你去坐那里吧,从今天开始就要认真拼联考了,你很聪明,拼拼看能不能进红榜,创造奇迹。”赖导指着一
个我无法理解的空位,我心中所有期待顿时被掏空。
李小华的后面。
一个开启月老故事的位置。

 

Dì Sì zhāng

Cóng bùlǐ huílái hòu, nà gǔ xiàngqí fēng hái nián zài dàjiā de shǒu shàng, méiyǒu tuìshāo.
Yúshì cítiě xiàngqí zǔ biàn zài dàjiā de chōuti lǐ liúchuán, měi dào xiàkè jiù kāizhàn, shàngkè jiù shōu qǐ. Ér jiǎndān yì dǒng de wǔzǐqí yě yīyàng, dàjiā zài
lán sè xì gézi zhǐ shàng, yòng qiānbǐ tú shàng yuán yuán de bái quān gēn hēi quān qǔdài hēibái zǐ, xiàkèshí shí fēnzhōng jiù kěyǐ duìjué gè liǎng sān chǎng, měi gèrén dōu hěn rèzhōng.
Ér “dǎbài kējǐngténg de xiàngqí”, yǐjīng chéngle bān shàng suǒyǒu nánshēng tóngchóudíkài de zhōngjí mùbiāo.
“Cóng xiànzài kāishǐ, guān qí bù yǔ zhēn jūnzǐ zhè jù huà jiù dàng zuò shì pì, nǐmen quánbù jiā zài yīqǐ duì wǒ yīgè ba, bié kèqì. Yàoshi ràng wǒ niánjì qīng
qīng jiù kāishǐ zì dà, wǒ de rénshēng yě huì hěn kùnrǎo de.” Wǒ wāzhe bíkǒng, dàyánbùcán.
Zhòngzhìchéngchéng kě zhēn bùshì kāiwánxiào, jǐ tiān nèi wǒ jiù cháng dàole bàijī, hài wǒ yǒuxiē bùnéng shìhuái.
“Zhè gàosu wǒmen rén bùnéng tài jiāo’ào.” Chénjiāyí yòng yuánzǐ bǐ cìzhe wǒ de bèi, hěn rènzhēn de biǎoqíng.
“Wǒ zhēn gǎo bù dǒng yīqún rén liánshǒu dǎbài yīgèrén, yǒu shé me hǎo chòu pì de.” Wǒ wúnài de shuō.
Jiēzhǒng ér lái de shì, lài dǎo xuānbùle yīgè kěpà de xiāoxi.
“Dàjiā tīng hǎo, wèile pèihé jiàoyù jú de zī yōu bān rénshù zhèngcè, wǒmen měishù jiǎ bān gēn měishù yǐ bān, dōu yào cóng xiànzài de sìshíwǔ rén jiǎn dào sānshí
gèrén, liǎng bān líkāi de sānshí rén lìngwài chénglì měishù bǐng bān. Suǒyǐ shēng sān niánjí shí wǒmen yào yòng chéngjī dàng zuò biāozhǔn, liú xià qián sānshí míng. Xiǎng yào jìxù liú
zài jiǎ bān de tóngxué kě yào duōduō nǔlìle.” Lài dǎo shuō, yǎnjīng sǎoshìle bān shàng suǒyǒurén.
Cǐ huà yī chū, wǒ kěshì zhènjīng zhìjí.
Zìcóng ài luōsuō de chénjiāyí zuò zài wǒ hòumiàn qǐ, sān bù wǔ shí jiù láo dāo wǒ yào ǒu’ěr niànshū, bùrán huìkǎo bù shàng wǒ xiǎngniàn de táiběi fùxīng měigōng, wǒ
de chéngjī jiù kāishǐ wúkěnàihé de jìnbù. Dàn jìnbù guī jìnbù, wǒ kě méi bǎwò nénggòu liú zài yuánlái de bānjí.
“Kējǐngténg, nǐ jué bù juéde nǐ huì bèi tī chū jiǎ bān?” Guàishòu zuò zài shù xià, dāi dāi de kànzhe fúyún.
“Tī nǐ gètóu, gù hǎo nǐ zìjǐ ba.” Wǒ fānzhe “shàonián kuàibào”, xīnzhōng de bù’ān jiù xiàng dī zài qīngshuǐ lǐ de mò zhū, yīzhí xuànrǎn kuòdà.
“Qíshí shuō bu dìng dào bǐng bān bǐjiào hǎo, bǐjiào méiyǒu chéngjī yālì, nǐ jiùsuàn shàngkè huà mànhuà yě méiyǒu rén guǎn nǐle.” Guàishòu jiànyì, kànzhe biǎo.
Dì èr bān xiàochē zhǔnbèi chūfāle.
“Bì zuǐ la.” Wǒjiāng “shàonián kuàibào” hái gěi guàishòu, fánzào de zhuā zhuā tóu.
Jiù zài cǐ shí, chénjiāyí pópomāmā dì xìnggé ránshāo dàole dǐngdiǎn.
Zìxiū kè shàng, chénjiāyí de yuánzǐ bǐ yòu hěn hěn cì jìn wǒ de bèi, tòng de wǒ āi jiào huítóu.
“Nǐ shuō zěnme bàn? Bùshì zǎo jiù jiào nǐ yào yònggōng yīdiǎn ma? Hòuhuǐle ba?” Chénjiāyí dèngzhe wǒ.
“Tiān a, yòu bùshì nǐ yào bèi tī chūqù, dèng wǒ zuò shénme? Hékuàng guàishòu shuō, wǒ dàole bǐng bān jiù kěyǐ zhěng tiān huà mànhuàle, bùjiàn dé bù hǎo.”
Wǒ shuō, dàn zhè bìngfēi wǒ de nèixīn huà.
“Dìlǐ kèběn ná lái.” Chénjiāyí zhòu qǐ méitóu, bùróng wǒ fǎnkàng.
“Gànma?”
“Kuài yīdiǎn!”
Wǒ jiāng dìlǐ kèběn dì gěi chénjiāyí hòu, dàyuē yītáng kè de shíjiān, chénjiāyí yòu yòng yuánzǐ bǐ cì wǒ, jiāng shū hái gěi wǒ, shàngmiàn dōu shìgè zhǒng yánsè de
yíngguāng bǐhuà xiàn yǐjí yī duī cóng cānkǎo shū shàng jiélù xià de zhòngdiǎn tíshì.
“Huà xiàn de zhèxiē nǐ tōngtōng dú shú, yuè kǎo jiù méiyǒu wèntíle.” Chénjiāyí hěn yánsù de gàosu wǒ:“Ránhòu měitiān dū yào suàn shùxué, cóng xiànzài qǐ
měi cì xiàkè wǒmen dōu lái jiè yītiáo tímù.”
“A?” Wǒ yòu jīng yòu jiǒng, què méiyǒu dǎn zǐ fǎnbó zhèngzài wèi wǒ zhuóxiǎng de chénjiāyí.
“A shénme? Zhè dōu shì nǐ zì zhǎo de.” Chénjiāyí dǎkāi shàng cì yuè kǎo de páimíng biǎo, zhǐzhe shàngmiàn de shùjù shuō:“Nǐ de yīngwén hěn hǎo, guówén gēn
lìshǐ hěn pǔtōng, dìlǐ bù hǎo, shùxué gēn lǐhuà dōu hěn làn, rúguǒ bùshì nǐ bèn, jiùshì nǐ gēnběn méi zài niàn, yào bù jiùshì niàn de fāngfǎ bùduì. Nǐ juéde
nǐ bèn ma?”
“Shénme gēn shénme a?” Wǒ wúfǎ sīkǎo, ěrgēn zi shāo tàng.
“Kējǐngténg, nǐ bèn ma?” Chénjiāyí kànzhe wǒ, bù ràng wǒ de yǎnshén yí kāi.
“Kào, chà yuǎnle.” Wǒ hūxī kùnnán.
“Nà jiù zhèngmíng gěi wǒ kàn.” Chénjiāyí dèngzhe wǒ.
Wǒ dāi dāi de kànzhe chénjiāyí. Túrán jiān, hěn fùzá de mǒu zhǒng dōngxi chán shàngle wǒ xīntóu.
Yīxiàng yǎn gāo yú dǐng, guàn yú xīxīhāhā de wǒ, běn yìng fēicháng páichì zhèyàng de jiǒng zhuàng. Dàn wǒ zhīdào bùnéng bù jiēshòu chénjiāyí de hǎoyì, bèi dàng zuò bèn
dàn wǒ yě rènle, yīnwèi wǒ wúfǎ huíbì jǐn jǐn bāo fù zhù wǒ línghún dì nà gǔ yánsù de nuǎn yì.
Wǒ yīdiǎn dōu bùxiǎng líkāi měishù jiǎ bān.
Rúguǒ bèi tī chūqù, wǒ yīdìng huì bèi jiālǐ mà sǐ, érqiě chénjiāyí jiù zhǐ néng zhǎo xiè mínghé jiǎnghuàle.
Ń, fēicháng kèyì dìdài dào wǒ shēngpíng zuìdà de àiqíng díshǒu, xiè mínghé.
Ā hé pàng pàng de, xiàng gè chéndiàndiān tǎng zài shātián lǐ de dà xīguā, shìgè shēngmìng lìchéng gēn wǒ bùduàn chóng dié de péngyǒu.
Dǎcóng guó xiǎo yī niánjí qǐ wǒ gēn ā hé jiù yīzhí tóngbān dào guó xiǎo bìyè, dàole guó zhōng yě qiǎohé de kǎo jìnle měishù bān. Wǒ jiā kāi yào jú, ā hé tā jiā
yěshì kāi yào jú. Wǒ duì yīngwén lǎo gē liǎorúzhǐzhǎng, ér ā hé duì yīngwén gēqǔ yě shèliè pō fēng. Wǒ zì dà, ā hé zìxìn. Shènzhì guó xiǎo liù niánjí shí, wǒ
men yěshì xǐhuan tóng yīgè nǚshēng. Wǒ xǐhuan gēn chénjiāyí liáotiān, ā hé yěshì.
Wǒ yīyǎn……yīyǎn! Yīyǎn jiù kàn chū ā hé hěn xǐhuan chénjiāyí, ér wǒ yě yánzhòng huáiyí ā hé tóngyàng fāxiànle wǒ duì chénjiāyí qíyì de hǎogǎn.
Nà shí wǒ zuò zài chénjiāyí qiánmiàn, ā hé zuò zài chénjiāyí de yòubiān, zuòwèi guānxì chéngxiàn chū yīgè biāozhǔn dì zhíjiǎo sānjiǎoxíng. Wǒmen liǎng gè dōu shì chén jiā
yí zuì xǐhuan zhǎo liáotiān de nánshēng, zhège gòngtóng diǎn ràng wǒ zuò lì nán ān.
Wǒ gēn ā hé gòngtóng zài guó xiǎo liù niánjí xǐhuan de nǚshēng jiào xiǎo mī, jiùzuò zài wǒ hòumiàn, ér ā hézhèng shì zuò zài xiǎo mī pángbiān. Xiǎo mī hěn xǐhuan gēn wǒmen
liáotiān. Zāogāo, jiù gēn xiànzài de qíngkuàng, duì xíng yīmúyīyàng.
“Zuótiān wǎnshàng dàjiā shuō yīngyǔ de guǎngbò lǐmiàn, zhǔchí rén shuō dì nàgè qì’é xiàohuà wǒ zǎo jiù tīngguòle, wǒ jiejie shuō……” ā hé xiào shuō, chén jiā
yí jùjīnghuìshén tīngzhe.
Ā hé zài gēn chénjiāyí jiǎnghuà de shíhou, zǒng shì fēicháng de chéngshú, tīng dé chénjiāyí yī lèng yī lèng de.
Guó zhòng shíqí de ā hé yǐjīng kěyǐ cóng qìchē tán dào jìsuànjī, zài cóng jìsuànjī tán dào guówài de fēngtǔ mínqíng, jiǎnzhí shìgè xiǎo dàrén. Duìbǐ ā hé de
bóxué duō wén, wǒ de yòuzhì xiǎnde lángbèi bùkān. Rúguǒ wǒmen sān gè rén liáo zài yīkuài, jiǔle, jiù hěn róngyì chūxiàn wǒ yìxìng lánshān de huàmiàn. Zuì zhòngyào de
, shì ā hé zhè jiāhuo gēn wǒ jiāoqing chángjiǔ, shì gè hěn bùcuò de péngyǒu, zhè diǎn yóuqí ràng wǒ xièqì.
Yúshì bēijù fāshēngle.
Nà shí wǒ miànlín tī bān yālì, fàngxià zūnyán yǔ chénjiāyí zài měi jié xia kè liànxí shùxué jiě tí (qíshí gēnběn jiùshì pī zhǐdǎo), wǒ jiāng shùxué cānkǎo shū
fàng zài chénjiāyí de zhuōzi shàng, liǎng rén fǎnfù cāozuò shùxué shì zi de dá’àn tuīyǎn, yǒushí lián zhòng wǔ chīfàn yě fàngle zhāng tu túxiě xiě de jìsuàn zhǐ tǎolùn, yīkè
dōu méi fàngguò.
Jìde shì táng zìxí kè, ā hé bǎibān wúliáo, tíqǐ zuìjìn xuéshēng jiān yī zé luànqībāzāo de yáoyán, shuō yǒuyī pī jiāngshī cóng dàlù de tōudù shānbǎn dēnglù
táiwān, zài zhōngbù shānqū yóudàng. Nàgè chuányán zài dāngshí fēicháng shèngxíng, shènzhì shàngle bàokān zázhì.
“Bùyào gēn wǒ shuō nàxiē, wǒ hěn dǎn xiǎo.” Chénjiāyí bù yuè, ā hé lìkè shíxiàng zhù zuǐ.
A, bóxué duō wén wǒ shì méiyǒu, dàn yào bǐ xiàrén gēn húshuō bādào, wǒ kěshì cáihuá yángyì.

“Wǒ tīng shuō nà pī jiāngshī bùshì yī kāishǐ jiùshì jiāngshī de, ér shì zài dàlù yúmín tōudù shí zài táiwān hǎixiá bèi yān sǐ, fúzhǒng de shītǐ gēnzhe kōng chuán…
…” wǒ shuō, què bèi chénjiāyí yánlì de yǎnshén dǎ duàn.
“Kējǐngténg, nǐ bùyào yīzhí shuō yīxiē wǒ bù xǐhuan tīng de dōngxi, nàgè hěn méiyǒu yíngyǎng.” Chénjiāyí kǒuqì háo wú bǎoliú.
Ń, guǒrán kāishǐ pàle. Kàn wǒ zěnme zàijiēzàilì bǎ nǐ xià huài.
“Yóuyú zhuàng shàng yīn shí de guānxì, nàxiē zhǒng qǐlái de shītǐ zài yī shàng’àn de shí hòu biàn chéngle jiāngshī, zài yuèguāng xià kāishǐ cháo shānli pǎo, yīlù xī rén xuè
yībiān shǎ shǎ de pǎo, bùzhīdào yào pǎo qù nǎlǐ. Wǒ gē shì niàn zhānghuà guó zhōng de, tā shuō wǎnshàng hái yǒu rén kàn dào nà qún jiāngshī zài bāguà shān shàngmiàn tiào. Méiyǒu de
shìqíng bù huì túrán bèi chuán, yīdìng shì yǒu shé me……” wǒ yuè shuō yuè qǐjìng, xiān qǐle tóu de ā hé dāngrán jùjīnghuìshén de pángtīng.
“Kěshì yě méi dàolǐ shītǐ yī shàng’àn jiù huì biàn chéng jiāngshī a? Yīn shí yǒu zhème lìhài ma?” Ā hé yǒuxiē huáiyí.
“Suǒyǐ yěyǒu rén shuō, shì huì fǎshù de chuán dōng hài sǐle tōudù kè, zài yòng máoshān fǎshù kòngzhìle shītǐ biàn chéng jiāngshī, méi xiǎngdào hòulái chuán dōng zìjǐ yě
bèi jiāngshī yǎo sǐ, ràng nàxiē méi dànǎo de jiāngshī jiù zhèyàng yīlù xīxuè guàng dàjiē.” Wǒ huì shēng huì yǐng, bùshí guānchá chénjiāyí jiūjié de shénsè.
“Zhè tài chěle, shì zěnme chuán chéng zhèyàng de a? Zàishuō chuán dōng bǎ tāmen biàn chéng jiāngshī yòu néng gànma?” Ā hé bù jiě, dàn yǐjīng tà jìnle wǒ de yīnsēn
lǐngyù.
“Nàxiē wǒ zěnme zhīdào, zhǐshì hěn quèdìng de shì, hǎi xún shǔ jǐngchá gǎn dào xiànchǎng de shíhou yǒu fāxiàn chuán dōng de shītǐ, shītǐ shàng hái yǒu jiāngshī de yǎohén. Zhèxiē dōu kěyǐ zài bàozhǐ shàng zhǎodào xīnwén, jiǎ bùliǎo de. Hái yǒu a, gēnjù nǎxiē jiāngshī tiào a tiào de lùxiàn, zhè jǐ tiān jiù huì jīng guo dàzhúle……”
wǒ gùyì chě dào chénjiāyí jiāzhù de dàzhú, ràng kǒngjù de fēnwéi gèng nóngzhòng.
Zhǐ jiàn chénjiāyí de liǎnsè yuè lái yuè nánkàn, wǒ què méiyǒu tíngzhǐ húshuō bādào.
“Nǐ zìjǐ xiǎng bànfǎ hǎole.” Chénjiāyí túrán dīxià tou, jiāng wǒ de cānkǎo shū qīng qīng wǎng qián tuīle jǐ gōngfēn.
Wǒ yǒuxiē shǎ zhù, ā hé yě gāngà de tíngzhǐ fāwèn.
“Wèi, wǒ gānggāng shì kāiwánxiào de, qíshí nàxiē jiāngshī méiyǒu yào wǎng dàzhú tiào la, yīnggāi shì yánzhe zhōngyāng shānmài tiào dào táiwān wěiba la.” Wǒ bù zhī
suǒ cuò, kànzhe dītóu bù yǔ de chénjiāyí qiáng zìfān’àn.
Dàn chénjiāyí bù shuōhuà jiùshì bù shuōhuà, dāng wǒ shì tuán méi yíngyǎng de kōngqì, zì gù wēnxí tā de gōngkè. Wǒ yòu shuōle liǎng jù yě méi xiǎngyìng, zhǐhǎo xìngxìng
rán huí dào wǒ zìjǐ de wèizi, fánmèn de xiè shùxué.
Jiē xiàlái de jǐ tiān, chénjiāyí háishì duì wǒ bù lǐ bù cǎi. Wǒ běn yǐwéi zài duō ái jǐ tiān jiù huì méishì, dàn chénjiāyí de píqì sìhū yìng dào chū hū wǒ yì
liào.
Měitiān zǎoshang wǒ jiāng zǎocān shuāi jìn chōuti hòu, zhàolì pā xiàqù zhuāng shuì, dàn wǒ de bèi zài yě dé bù dào nà jiānruì de hūhuàn. Chénjiāyí wánquán bù gēn wǒ jiǎnghuà
, zài zǒuláng shàng cuò shēn érguò yě bǐcǐ huíbì yǎnshén, ér wǒ yě gāncuì bù zài huítóu, miǎnde jiēchù dào chénjiāyí bīnglěng de liǎn kǒng. Chénjiāyí dǎoshì yǔ ā hé yuè
lái yuè yǒu huà liáo, yǒushí shēngyīn hái dà dào wǒ bùxiǎng tīng qīngchu dōu bàn bù dào, ràng wǒ xiōngkǒu lǐ de kōngqì yuè lái yuè húnzhuó.
Yuè kǎo yuè lái yuè jìn, wǒ de xīnlǐ què yuè lái yuè mèn, xiǎng shuō gāncuì bèi tī dào měishù bǐng bān suànle, jiù bùbì zài shòu zhè zhǒng shū jiě bù kāi de qì.
Rúguǒ shíguāng dàoliú, wǒ shì bù kěnéng zài chě yīcì guǐ gùshì qiáng sāi chénjiāyí de ěrduo, dàn yào wǒ shìhòu dīshēngxiàqì dàoqiàn, dāngshí xīn gāo qì ào de wǒ
yě bàn bù dào, bìjìng wǒ yǐ cuòguòle dàoqiàn de huángjīn shíkè.
“Kējǐngténg, nǐ shì bùshì gēn chénjiāyí chǎojiàle, zuìjìn dōu méi kàn dào nǐmen jiǎnghuà.” Guàishòu kànzhe tiānkōng.
“Kào, nǐ bù dǒng la.” Wǒ yě kànzhe tiānkōng.
“Guǒrán shì chǎojià. Nǐmen dàodǐ zài chǎo shénme jià a? Nǐ chéngjī zhème bù hǎo, gēn chénjiāyí zěnme huì yǒu jià chǎo a?” Guàishòu zhuǎn tóu kàn wǒ, dà huò
bù jiě.
Mā de, zhè shì shénme gǒupì bùtōng de luójí, kuī nǐ de chéngjī hái bǐ wǒ hǎo. Guàishòu, nǐ zài zhège yàngzi xiàqù kě bùxíng, yīdìng jiāo bù dào zhèngcháng de
nǚ péngyǒu.
“Guàishòu, nǐ gēn xiǎo dīngdāng shú bù shú?” Wǒ wèn, qiào qǐ èrlángtuǐ.
“Bù shú, chōng xiā?” Guàishòu hēhē xiào.
“Bāng wǒ jiè tái shíguāng jī.” Wǒ shuō, kànzhe yún.
Zài zhème kàn tiānkōng xiàqù, chízǎo wǒ yě huì biàn de gēn guàishòu yīyàng.
Rìzi yuè lái yuè wúqù, měitiān shàngxué biàn chéngle xīnqíng jǐn bēng de kǔchāi shì.
Kǎo qián sān tiān, zuò zài wǒ yòu hòufāng de ā hé pāi pāi wǒ de jiānbǎng, dì gěi wǒ yī zhāng zhǐ tiáo, shàngmiàn xiězhe:“Bǎ lìshǐ, dìlǐ, jiàn jiāo kèběn ná guò
lái.” Shì chénjiāyí xiùlì de zì.
Wǒ xīnqíng fùzá, xiǎng bièniu dì bù kěn zhàobàn, dàn wǒ de shǒu què zìdòng zì fā jiě kāi guà zài zhuō yuán de shūbāo, jiāng jǐ běn kèběn gāo gāo shēnguò wǒ de tóu, ràng
zuò zài hòumiàn de chénjiāyí jiēguò.
Fàngxué shí, chénjiāyí jīngguò wǒ de zhuōzi, shùnshǒu jiāng nàxiē kèběn qīng qīng fàng zài wǒ miànqián, ruòwúqíshì dì qù zuò tā de xiàochē. Wǒ háishì méiyǒu kāikǒu
gēn tā shuōhuà, zhǐshì jiāng kèběn dǎkāi.
Háo wúyì wàidì, lǐmiàn xiě mǎnle yīxíng yòu yīxíng de pīzhù, yīxíng yòu yīxíng de yíngguāng huà jì.
“Shì dānxīn wǒ, háishì qiáobùqǐ wǒ?” Wǒ xīnzhōng bǎiwèi zá chén.
Dāngshí de wǒ, zhēn de hěn kěwàng yǒngyǒu yī tái shíguāng jī.
Èr niánjí xià xuéqí zuìhòu yīcì yuè kǎo jiéshù, shǔjià píngpíng dàndàn de guòqù, zhěnggè shǔqí fǔdǎo chénjiāyí dōu méiyǒu tóng wǒ shuōguò yījù huà. Wǒ gēn ā
hé shuōhuà shí, chénjiāyí biàn zhuānzhù zuò zìjǐ de shì, chénjiāyí gēn ā hé shuōhuà de shíhou, wǒ juéduì bù huì huítóu chāzuǐ zì tǎo méiqù.
Sān niánjí kāixué de dì yī tiān, lài dǎo zhàn zài jiǎngtái qián, názhe yī zhāng bǐng bān míngdān xuānbù bèi jīngjiǎn chūqù de tóngxué, qìfēn sùshā. Wǒ zhōngyú rěn bù zhù
guì zài dìshàng, shuāngshǒu kào zài yǐzi shàng héshí qídǎo.
“Nǐ gànma zhème yòuzhì? Nǐ gēnběn bù huì bèi tī chūqù.” Chénjiāyí túrán kāikǒu, shénsè lěngjùn.
“Wèishéme?” Wǒ mángrán.
“Yīnwèi yǒu wǒ bāng nǐ.” Chénjiāyí zuǐjiǎo yǒuxiē shàngyáng.
Lài dǎo niàn wán míngdān shàng de xué hào yǔ míngzì, guǒrán méiyǒu wǒ.
Méiyǒu wǒ, méiyǒu wǒ.
“Gōngxǐ.” Chénjiāyí lie chū xiàoróng, hǎoxiàng wǒmen zhī jiān cónglái bu céng gāngàguò yīyàng.
“……” Tóu yīcì, wǒ shuō bu chū huà lái.
Shuō bu chū “wǒ yī rènzhēn qǐlái, lìhài dào lián wǒ zìjǐ dūhuì hàipà a!”. Shuō bu shuō “bàituō, zhè zhǒng shì qīng qīngsōng sōng la!”. Wǒ shénme huà
dōu shuō bu chūkǒu.
Lài dǎo niàn wánliǎo míngdān, suíjí fā gěi dàjiā xīn de bānjí xué hào yǐjí ānpái xīn de zuòwèi. Xīn de zuòwèi, yìwèizhe wǒ líkāi měishù jiǎ bān de pòlàn yuán
yīn yě gēnzhe bù fù cúnzài.
“Kējǐngténg, nǐ zuò zài chénjiāyí qiánmiàn biǎoxiàn bùcuò, xīwàng nǐ jìxù bǎochí xiàqù.” Lài dǎo pō ānwèi de kànzhe wǒ, pāi pāi wǒ de jiānbǎng.
Pāi gè pì, wǒ zhēn xiǎng zài lài dǎo de ěrduo pángbiān dà hǒu:“Bǎ wǒ ānpái dào chénjiāyí qiánmiàn huò hòumiàn, zuǒbiān huò yòubiān, bùrán wǒ huì xiàng gè zhàdàn yì
yàng chǎo gè méiwán!” Dàn méiyǒu.
Chénjiāyí kànzhe wǒ, tā de yòubiān wèi zǐ huán shì kōng de.
“Nǐ qù zuò nàlǐ ba, cóng jīntiān kāishǐ jiù yào rènzhēn pīn lián kǎole, nǐ hěn cōngmíng, pīn pīn kàn néng bùnéng jìn hóngbǎng, chuàngzào qíjī.” Lài dǎo zhǐzhe yī
gè wǒ wúfǎ lǐjiě de kòngwèi, wǒ xīnzhōng suǒyǒu qídài dùnshí bèi tāo kōng.
Lixiǎohuá de hòumiàn.
Yīgè kāiqǐ yuè lǎo gùshì de wèizhì.

Chương 01 – Chương 02 – Chương 03 – Chương 05

 
Bí quyết viết chữ Trung Quốc gây bão cộng đồng của bạn Thuỷ
Hoa tay thảo những nét, như phượng múa rồng bay! Các thầy giáo bên Trung Quốc cũng phải trầm trồ!
 
Content Protection by DMCA.com