[DỊCH] Cô Gái Năm Ấy Chúng Ta Cùng Theo Đuổi – 那些年我们一起追的女孩 – Cửu Bả Đao – Chương 03

0
325
[DỊCH] Cô Gái Năm Ấy Chúng Ta Cùng Theo Đuổi – 那些年我们一起追的女孩 – Cửu Bả Đao – Chương 03
Trung bình 5 trên tổng số 5 bình chọn

[DỊCH] Cô Gái Năm Ấy Chúng Ta Cùng Theo Đuổi – 那些年我们一起追的女孩 – Cửu Bả Đao – Chương 03

Nguồn ebook tiếng Trung: http://www.shushu8.com

Nguồn dịch tiếng Việt: https://fragriver.wordpress.com

Chương 01 – Chương 02 – Chương 04

Chương 03

Phố Lý là một nơi non nước hữu tình, không khí trong lành. Ở giữa rừng cây hít thở thật sâu, rõ ràng có thể cảm nhận được không khí thanh sảng như đang tràn căng trong lá phối, đến nỗi mà ta không nỡ thở ra.

DÀNH CHO 68 BẠN ĐẶT HÀNG ĐẦU TIÊN: CHỈ TỪ 245k CHO BỘ TẬP VIẾT SIÊU HOT! MỪNG PAGES CHUẨN BỊ THÀNH PAGES HỌC TIẾNG TRUNG SỐ 1 VIỆT NAM! ❤ Bộ tập viết Tiếng Trung huyền thoại Lý Tiểu Long 3200 phiên bản 2017 chữ khắc chìm bao gồm: - 1 hộp có quai - 1 bút + 5 ruột + thiết bị chống mỏi tay. Mỗi ruột viết được hơn 3000 chữ. Mực tự bay màu sau 10 - 15 phút - 2 quyển Thượng + HẠ có 3200 chữ khắc chìm khác nhau, có tiếng Trung font PC + Pinyin (bính âm) - Bảng cứng chú thích tiếng Việt, Hán Việt, phiên âm cho từng chữ trong bộ - Link hướng dẫn viết từng nét cho từng chữ và phát âm ❤ BẠN ĐƯỢC TẶNG GÌ NGAY SAU KHI MUA: ❤ + Tài khoản VIP trị giá 200k, được truy cập không giới hạn vĩnh viễn mọi giáo trình, mọi bài chia sẻ kiến thức tại website dạy tiếng Trung có lượt truy cập lớn nhất Việt Nam hiện nay: http://hoctiengtrungonline.edu.vn + Link dạy các quy tắc viết chữ THẦN THÁNH của tiếng Trung + Link có phần phát âm, hướng dẫn viết từng nét cho từng chữ trong bộ Lý Tiểu Long 3200 chữ này + Link gần 200 bài giáo trình nghe SLOW-CHINESE có dịch tiếng Việt và phần tải file mp3 + Link bao gồm file mp3, pinyin, tiếng Hán tiếng Việt của giáo trình 6 quyển Trần Thị Thanh Liêm + Link bảng BÍNH ÂM có file nghe các phần PINYIN của tiếng Trung Quốc + Link tổng hợp các vấn đề dành cho các bạn tự học ❤ VÀ 68 BẠN ĐẦU TIÊN MUA SẼ CÓ THÊM KHUYẾN MÃI GÌ: ❤ - Miễn phí vận chuyển toàn quốc (Freeship) - Nhận hàng kiểm tra hàng nhận hàng mới phải thanh toán (COD) - Trở thành khách hàng VIP của http://hoctiengtrungonline.edu.vn và được ưu đãi lớn khi mua các sản phẩm SÁCH TỰ HỌC và các SẢN PHẨM HỖ TRỢ khác chuẩn bị ra mắt - Được hỗ trợ, tư vấn tối đa các vấn đề kiến thức tiếng Trung và nhất là phần TỰ HỌC TẤT CẢ CHỈ VỚI TỪ #245k (giá gốc 345k) ĐỐI VỚI CÁC BẠN XÁC ĐỊNH SẼ HỌC LÂU DÀI VÀ NGHIÊM TÚC, CHÚNG MÌNH CÓ THÊM GÓI COMBO MUA THÊM RUỘT BÚT ĐỂ CÁC BẠN KHI HẾT RUỘT CÓ ĐỒ XÀI LUÔN, KHÔNG PHẢI MUA VÀ CHỜ THÊM! - COMBO 0 ruột: 1 bộ Lý Tiểu Long Full + thêm 0 ruột rời = 245k - COMBO 6 ruột: 1 bộ Lý Tiểu Long Full + thêm 6 ruột rời = 300k - COMBO 12 ruột: 1 bộ Lý Tiểu Long Full + thêm 12 ruột rời = 350k - COMBO 20 ruột: 1 bộ Lý Tiểu Long Full + thêm 20 ruột rời = 400k Tất cả các gói đều Freeship COD toàn quốc ❤ CÁCH THỨC ĐẶT HÀNG ❤ - CÁCH 01: #Comment hoặc #Inbox Combo bạn muốn lấy - Tên người nhận - SĐT người nhận - Địa chỉ cụ thể (có phường xã). Ví dụ: COMBO12 - Dũng - 01234531468 - 65 Võ Văn Dũng, Phường Trung Liệt, Quận Đống Đa, Hà Nội. - CÁCH 02: Nhắn tin đến số Hotline 01234531468 nội dung: Combo bạn muốn lấy - Tên người nhận - SĐT người nhận - Địa chỉ cụ thể (có phường xã). Ví dụ: COMBO12 - Dũng - 01234531468 - 65 Võ Văn Dũng, Phường Trung Liệt, Quận Đống Đa, Hà Nội. NGAY KHI NHẬN ĐƯỢC HÀNG CÁC BẠN #Inbox Pages Học Tiếng Trung Quốc thông báo đã nhận được hàng để bên mình gửi LINK HỖ TRỢ HỌC và TÀI KHOẢN VIP nhé! Chú ý: Do hình ảnh Lý Tiểu Long cởi trần nhiều bạn chê phản cảm nên đợt này chúng mình sẽ gửi phiên bản bìa không có hình Lý Tiểu Long cởi trần bên ngoài nha!

Posted by Học Tiếng Trung Quốc on Sunday, March 19, 2017

Cô Châu Thục Chân đưa ba mươi mấy đứa học trò đi chơi, cả lớp đi trên cây cầu nhỏ vắt qua khe núi, cùng cười hi hi ha ha, ánh sáng mặt trời làm chiếu qua làm chói cả mắt. Ánh sáng mặt trời xuyên qua cành lá đang xao động, in bóng xuống người đi đường hệt như đàn cá tung tăng bơi lội.

Thẩm Giai Nghi gạt bỏ được đống sách vở sang một bên thì vô cùng vui sướng, cùng Hoàng Như Quân, Diệp Thục Liên đi đường nói chuyện không ngừng, làm cho cô Châu Thục Chân không khỏi ngạc nhiên vì không ngờ cô học trò chăm chỉ của mình lại có thể nói chuyện liến thoắng như thế.

Cô Châu là một Phật tử thành kính, bắt chúng tôi đầu tiên phải vào Tinh Xá của Phố Lý Sơn ngồi thiền.

“Cô ơi, chúng em đi đường xa vạn dặm tới đây sao lại phải ngồi thiền ạ?” Liêu Anh Hoằng huơ tay. Liêu Anh Hoằng thân hình cao lớn, thành tích học tập rất tốt, nhưng cũng thích đến lớp cùng mấy đứa đại nghịch gây chuyện cười. Khiếu hài hước là thiên tính quý giá của cậu ta.

“Đúng rồi a, sao lại phải ngồi thiền ạ? Chúng em không phải tới đây để chơi sao?” Hứa Chí Chương cũng không hiểu.

Chị gái của Hứa Chí Chương là Hứa Quân Tuệ cũng học cùng lớp với chúng tôi. Hứa Quân Tuệ được cả lớp công nhận là đệ nhất mỹ nữ, trong khi Hứa Chí Chương là vị khách quen thuộc của sổ đen.

“Bởi vì bình thường các em hay thích gây loạn, vì vậy cần phải ngồi thiền tu tâm dưỡng tính, tự phản tỉnh bản thân. Đặc biệt là Kha Cảnh Đằng, bình thường đều là nhờ Thẩm Giai Nghi  quản giáo em, tới nơi núi cao, đặc biệt là trước Phật tổ em càng phải ngồi thiền phản tỉnh.” Cô Châu khẻ mỉm cười, bạn chỉ có nước chịu thua.

“Thưa cô, em đây mà đã phản tỉnh thì đến ngay cả bản thân em cũng sợ luôn!” Tôi khịt mũi.

Tới Tinh Xá, có vài vị chắc là cao nhân đắc đạo nhanh chóng đưa chúng tôi vào Tĩnh tọa thất.

Tĩnh tọa thất bày mấy sạp gạo, thắp mấy nén hương, bên trong đã có mấy người, nghe đâu là mấy sinh viên thanh cao đang tiến hành “cấm ngữ thiền thất”. Cả gian phòng toát lên không khí trang nghiêm, thật giống như đang ở một trăm mét dưới đáy biển, mấy sinh viên đang làm thiền thất kia giống rong biển tử khí trầm trầm, đến chúng tôi cũng như thấy đỉnh đầu phát ra như tia sáng từ  cá phát sáng.

“Ở bên trong, các anh các chị đang làm lễ thiền thất, các em đi vào trong không được gây ra tiếng động, không được mở mắt, không được ngủ gật! Chúng ta là khách, không được làm cản trở việc tu hành của các sư phụ.” Cô Châu nghiêm túc dặn dò.

“Cô cứ yên tâm đi ạ, chúng em cũng có lúc là học trò ngoan chứ ạ.” Dương Trạch Vu cười.

Chúng tôi cởi giày, rón rén bước vào, tất cả miễn cưỡng trì hoãn nỗi sung sướng thường ngày, bước vào Tĩnh tọa thất nhỏ bé khoanh chân ngồi thiền. Cả một quãng thời gian không nói gì cả, không thể mở mắt, càng không biết ngồi thiền đến bao giờ mới xong, điểm này đúng là làm cho người ta không thể nhẫn nại.

Nói thật là tôi ban đầu cũng muốn ngồi thiền tử tế đấy chứ, nhưng Quái thú đang ngáy khò khò, cái chuyện này làm tôi bứt rứt không yên, người nó cứ lao đao muốn đổ làm tôi không thể không mở mắt, muốn thấy nó đổ đánh rầm ngay lập tức.

Tôi mở to mắt, phát giác định tính không sai là Liêu Anh Hoằng cũng đã mở mắt rồi, chúng tôi nhìn nhau khẽ cười một tiếng.

“Mày nhìn Quái thú này!” Tôi mấp máy môi nói, đánh mắt về phía thân hình như muốn đổ của Quái thú.

“Đẩy cho nó đổ?” Liêu Anh Hoằng đảo mắt, mấp máy môi đề nghị.

“Không, xem tao này.” Tôi nói thầm.

Tôi từ từ cởi tất, đem cái tất thối tẩm mồ hôi của cả một ngày leo núi huơ huơ trước mũi Quái thú. Quái thú đang ngủ say bỗng mặt nhăn mày nhó, nhìn bộ dạng của đó có vẻ như trong mơ thì gặp phải một Hỏa Diệm Sơn đầy rác.

“Trò này hay!” Liêu Anh Hoằng người động một phát, trên khuôn mặt lộ ra vẻ muốn phá lên cười.

Liêu Anh Hoằng cũng bắt chước tôi từ từ duỗi chân, đưa cái cẳng dài đưa ra ngoáy ngoáy liên tục trước mũi Hứa Chí Chương, lúc này đang chuyên chú ngồi thiền.

Hứa Chí Chương hoàn toàn không hay biết, làm cho tôi không nhịn cười nổi.

Từ đó, tôi và Liêu Anh Hoằng liên tục cười thầm hục hặc, dần dần cũng làm cho nhiều bạn học khác mở mắt ra, tất cả được một phen ngạc nhiên, trong phút chốc dần dần chấn động.

“Thật chả ra làm sao cả!” Dương Trạch Vu mấp máy môi nhưng mặt thì cười lộ vẻ rất vui sướng.

“Không, thế này mới gọi là chả ra làm sao này.” Tôi cười hi hi duỗi thẳng chân ra, cởi tất, dùng lăng ba vi bộ đến trước mặt Hứa Chí Chương, đem cái tất hôi để trước mũi cậu ta rồi vắt lấy vắt để, ép hết cái mùi chua ra.

Tôi và Liêu Anh Hoằng cùng giáp công đưa chân thôi, Hứa Chí Chương rất không tự nhiên nhăn mày.

“Hóa ra là vậy, thiện tai thiện tai.” Dương Trạch Vu tỉnh ngộ, thế là cũng bình tĩnh duỗi chân, cố gắng đưa chân tới trước mũi Hứa Chí Chương, gắng sức xoay xoay cái chân thối.

Bạn lớp tôi đứa nào mở mắt ra nhìn thấy cách này, ai ai cũng đều bật cười, đến cả Quái thú cũng tỉnh dậy.

Lúc này học sinh ngoan ngoãn Thẩm Giai Nghi cũng bị ảnh hưởng bởi không khí kỳ dị xung quanh, nhịn không nổi bèn mở mắt ra, vừa nhìn thấy Liêu Anh Hoằng với Dương Trạch Vu hai chân đang giơ ra, còn tôi thì đang ngồi xổm, huơ huơ tất thối trước mặt Hứa Chí Chương, Thẩm Giai Nghi cười bật lên thành tiếng.

Nghe thấy tiếng cười, Hứa Chí Chương ngay lập tức mở mắt, cô Châu cũng mở mắt ra, mấy sư phụ đang làm lễ cũng mở mắt. Tội lỗi tội lỗi.

Tôi nhanh chóng đi tất vào, nhưng Liêu Anh Hoằng và Dương Trạch Vu thì không kịp thu chân thối về, lung túng dừng lại ở giữa không trung. Hứa Chí Chương sắc mặt biến đổi, chỉ chực muốn mắng một tiếng thật to.

Cô Châu nhớn nhác véo lấy tai tôi, kéo 3 tên đại náo cùng khổ chủ Hứa Chí Chương ra khỏi Tĩnh tọa thất.

“Chết tôi không cơ chứ, sao lại làm cô mất mặt thế này! Các em đi ra ngoài đúng tấn! Đứng tấn cho đến khi cả lớp tĩnh tọa xong thì mới thôi!” Cô Châu vô cùng tức giận, nghe thấy đằng sau lưng mình, từ trong Tĩnh tọa thất phát ra một trận cười kinh thiên động địa, mặt cô tái mét lại.

“Thưa cô, em là người bị hại mà!” Hứa Chí Chương tủi thân nói, nắm chặt bàn tay.

“Em chắc chắn phải làm gì chứ không dưng các bạn lại trêu chọc em! Tất cả đứng tấn!” Cô Châu tức mình quay người, Hứa Chí Chương không dám biện bạch thêm chỉ có cách đứng tấn.

Chiều xuống, Liêu Anh Hoằng, Dương Trạch Vu, tôi cùng khổ chủ Hứa Chí Chương cùng đứng tấn bên ngoài Tĩnh tọa thất, gió nhẹ man mác thổi tới mùi hương dìu dịu, kể ra thì cũng không quá tồi tệ.

“Bọn mày vừa mới chơi trò gì hả! Thật chả có giáo dục gì cả, tại sao lại chơi tao? Tại sao không chơi Hứa Bác Thuần kìa!” Hứa Chí Chương bất bình, tức giận đến nỗi thở hồng hộc.

“Là Kha Cảnh Đằng bày trò trước nhé.” Liêu Anh Hoằng đẩy tội cho tôi. Đúng là đồ tiểu nhân.

“Không có đâu, tao là trêu Quái thú, là Liêu Anh Hoằng đưa chân ra trước mặt mày trước đó?” Tôi phân trần.

“Cũng giống nhau cả thôi! Tại sao không trêu người khác! Thật là xấu tính!” Hứa Chí Chương đứng tấn không thoải mái. Nếu mà là trêu kẻ khác, nó chắc chắn cũng góp một chân rồi.

“Được rồi, đằng nào cũng tại ở bên trong nhạt nhẽo quá đi, ra ngoài này ít nhất thì cũng không phải im miệng nhá.” Dương Trạch Vu thoải mái nói.  Người cẩu thả lơ đễnh như nó lúc nào cũng thoải mái đối diện lỗi lầm.

“Đúng rồi đó, 10 năm sau nhìn lại chuyện này, nhất định sẽ cảm thấy rất buồn cười.” Tôi nháy mắt, đây là lối triết học xử sự xưa nay của tôi.

“Chả cần đợi đến 10 năm, bây giờ cũng buồn cười lắm rồi.” Liêu Anh Hoằng cười sằng sặc. Chỉ cần là chuyện náo nhiệt, nó chắc chắn là không bỏ lỡ.

Chúng tôi 4 người đứng đón gió núi thổi nhè nhẹ mát lạnh, đứng tấn cho tới khi mệt nhoài, ngồi thẳng xuống đất, nghịch ngợm cây trinh nữ ở góc tường. Cây trinh nữ vừa động tay vào một cái, lá cây ngay lập tức đóng lại, là loại cây dại, thật là thú vị.

“Đúng rồi, Hứa Chí Chương…”Tôi đột nhiên phá vỡ không gian yên lặng.

“Cái gì?”

“Không khí ở đây có phải là tươi mới hơn không?” Tôi lấy tay gãi đầu.

Cái đầu mày!” Hứa Chí Chương quát.

Bốn đứa chúng tôi lại bật cười lớn.

Ăn bữa tối giản đơn xong, chúng tôi ở Tinh Xá ngủ lại qua đêm trên một chiếc giường lớn cho nhiều người, nam sinh một gian, nữ sinh một gian. Buổi tối trên núi muỗi đốt rất đáng sợ, cả hai phòng đều đốt nhang vòng trừ muỗi, phòng nữ sinh còn mắc cả màn nữa.

Tắm qua loa xong, phòng nam sinh chúng tôi nhiệt liệt mở sòng, bài poker, cờ tướng, cờ carô, cái gì cũng có thể đánh ăn tiền. Bài poker thì khỏi cần nói rồi, cờ tướng thì tính như thế này đó là bên thắng còn bao nhiêu quân cờ, thì lấy số quân cờ nhân với 10 xu tiền. Cờ carô thì nguyên tắc đơn giản là hùn tiền, một trận cứ từ 20 tệ trở lên.

Còn tôi, vô cùng tự tin mở bàn cờ tướng bằng giấy ra.

“Thằng nào dám cùng tao chơi cờ tướng, tao mà thua sẽ đền thêm một phần nữa.” Tôi mạnh mồm thách. Nguyên nhân không gì khác chính là vì từ nhỏ cùng bố đánh cờ tướng, tôi “tự nhận mình” công phu đánh cờ vượt xa bạn cùng lứa, dù cho chưa từng kiểm chứng.

Một lời vừa nói ra, quả nhiên đã lôi kéo bao nhiêu tên xếp hàng cùng tôi đánh cờ.

“Càng tự tin thì càng dễ chết đó.” Hứa Bác Thuần cười cười rồi ngồi xuống, bày trận thế.

“Cho mày ăn cám này.” Tôi thổi phù vào lòng bàn tay.

Đại khái thì tôi thật sự rất ngang ngạnh, khả năng chơi cờ kết hợp cùng sự tự tin vô lối không thuốc chữa của tôi cùng tác chiến trên bàn cờ, mỗi lần đều dùng phép đánh nhanh thắng nhanh, chẳng mấy chốc túi quần tôi đã chất đầy những đồng tiền “bi thương thầm lặng”. (nguyên văn: “悲伤得很隐密”的铜币, xuất phát từ câu hát 广场一枚铜币 悲伤的很隐密 trong bài 对不起 – Xin lỗi của Jay Chou)

Hai tiếng trôi qua, đến cả tay chơi cờ ngang sức ngang tài Tạ Mạnh Học cũng phải cam bái hạ phong, cuối cùng chả còn ai đủ gan cùng tôi đấu cờ. Tất cả đều chạy đi chơi bài Poker.

Tôi cười ha ha, mở cửa đi ra chậu rửa tay rửa mặt cho tỉnh táo, chuẩn bị bắt đầu trận chiến hào hùng với bài Stud. Tôi vỗ nước vào mặt bồm bộp, lòng hãy còn dương dương tự đắc về sự thông minh của bản thân.

Thẩm Giai Nghi  vừa lúc đi đến chậu rửa tay, hai người đứng lại một lúc.

“Các cậu bên phòng nam sinh đang làm cái gì đấy, tại sao ầm ĩ thế?” Thẩm Giai Nghi nhìn tôi đang rửa mặt.

“Đang đánh bạc đó.” Tôi thì thầm, ngón tay đưa lên môi khẽ xuỵt cái.

“Thật là không đỡ nổi.” Giọng điệu của Thẩm Giai Nghi không lộ ra đồng tình hay phản đối.

“Hơi bị hay đó. Mình là người mạnh nhất, vừa chơi cờ tướng toàn thắng, thu về không ít.” Tôi nhướn đôi lông mày còn thẫm nước.

“Cờ tướng? Các cậu bên đó có mang theo cờ tướng à? Thế một lúc nữa cậu mang qua phòng nữ chơi có được không?” Thẩm Giai Nghi hơi kinh ngạc, có vẻ như cũng biết chơi cờ tướng.

“Không sợ nhá.” Tôi lầm bầm.

Mấy phút sau, tôi đã ngồi ở trên cái giường to nhất bên phòng nữ sinh, mở bộ cờ tướng ra.

Tất cả bọn con gái đều vây quanh sau lưng Thẩm Giai Nghi, cao hứng cổ vũ tôi và Thẩm Giai Nghi đấu cờ. Chúng tôi cược là “Bên thắng còn 1 quân cờ thì bên thua nộp 1 đồng”. Đúng là kiểu đánh cược của “tiểu gia”.

Tuy Thẩm Giai Nghi thành tích học tập tốt, nhưng khi ở trên bàn cờ, chuyện thắng thua không giống như làm toán. Rất nhanh chóng, tôi đã giành lấy ưu thế tuyệt đối, tôi dự định giải quyết từng quân cờ của Thẩm Giai Nghi , chỉ để lại mỗi quân tướng cô đơn, dùng cách từ từ đánh tỉa quân địch như phương thức “cạo trọc đầu”.

“Kha Cảnh Đằng, lúc mà cậu trêu chọc Hứa Chí Chương, phải nói là vô cùng ấu trĩ.” Thẩm Giai Nghi lắc lắc đầu.

“Âú trĩ sao cậu còn cười?” Tôi chống cằm.

“Khâm phục, khâm phục, ai thấy cảnh đó đều cười phải không?” Thẩm Giai Nghi  phản kích.

“Cậu còn dám nói à, nếu không phải cậu cười ra tiếng, mình và Liêu Anh Hoằng, Dương Trạch Vu làm sao mà bị phạt được, đến cả Hứa Chí Chương cũng không bị liên lụy. Xui xẻo, đến tận trên núi cũng bị phạt đứng tấn là cái lẽ quái gì!”  Tôi giương mắt nhìn Thẩm Giai Nghi.

“Chỉ được cái cãi cùn, ăn con mã của cậu này.” Thẩm Giai Nghi vừa nói xong liền ăn luôn quân mã của tôi.

Tôi sững người lại, có chuyện gì xảy ra vậy?

“Cậu điên à, ở đâu có kiểu chơi cờ như vậy?”

“Cậu mạnh như vậy, mới mất có một quân mã thì đã nhằm nhò gì, hay là cậu sợ rồi? Thật là ấu trĩ.”

“Việc này thì có liên quan gì đến chuyện ấu trĩ? Thôi, đây chấp, cho cậu ăn một quân mã cũng chả hề hấn gì, mình sớm muộn cũng ăn sạch tóc của cậu.”

“Cạo sạch tóc?”

“Đúng đó, chính là chặt chém dần dần các quân cờ để lại mỗi quân tướng. Thật đáng tiếc, hà hà hà, vô cùng thảm!”

“Qúa đáng rồi đó.” Thẩm Giai Nghi nhanh chóng ăn quân xe của tôi, trên mặt không hiện chút gì là áy náy.

Tôi nghiến răng, cười nhạt, tiếp tục dùng những quân cờ còn lại cùng Thẩm Giai Nghi  đọ sức. Tại vì cả lũ con gái lớp tôi cùng hợp sức lại cũng chả phải là đối thủ của tôi, tôi nhanh chóng khống chế lại cục diện.

“Thí xe giữ tướng.” Tôi cười ha hả.

“Cái gì là thí xe giữ tướng?” Thẩm Giai Nghi có vẻ không được vui.

“Thì là giả sử tướng của cậu muốn thoát, quân xe của cậu nhất định phải để cho quân pháo của tớ nã cho bay lên chín tầng mây. Hoàn toàn không có sự lựa chọn nào khác!” Tôi một tay chống cằm, giống như Phật Di Lặc đang thoải mái nằm ngang trên giường.

“Cậu đúng là ấu trĩ, đến chơi cờ tướng cũng cấn thận thế này đây.” Thẩm Giai Nghi thở dài, như thể tôi là dạng dạy mãi cũng không chừa…Sau đó đưa tay ăn luôn con pháo của tôi.

“…uầy?” Tôi chỉ còn nước cười khổ não.

Chỉ trong vòng chưa đầy nửa tiếng, bởi vì quân cờ của tôi liên tục bị ăn, đến cả cái quân tốt qua song nhỏ bé cũng bị ăn mất, cuối cùng thế trận giữa tôi và Thẩm Giai Nghi  trở về thế quân bình, bất phân thắng bại.

Tại cửa phòng nữ, hương muỗi trắng lượn vờn. Thẩm Giai Nghi  đem bàn cờ và quân cờ đặt vào tay tôi.

“Thế mà cậu nói cậu mạnh lắm, kết quả thì lại bất phân thắng bại với mình.” Thẩm Giai Nghi đóng cửa lại.

“Hóa ra là vậy.” Tôi bỗng có chút ngỡ ngàng nhìn cửa đóng lại, đầu óc hoàn toàn trống rỗng.

Hóa ra là vậy.

Thế cờ này, thật giống như mối quan hệ giữa tôi và Thẩm Giai Nghi.

Nhiều năm về sau, bất luận tôi có cố gắng thế nào, vĩnh viễn cũng chỉ có thể đánh cờ ở thế hòa.

 

第三章

埔里是个好山好水好空气的好地方。在树林里深呼吸,明显可以感受到肺叶迅速被清爽的空气给膨胀开,然后
舍不得吐出似的饱满。
周淑真老师带着班上三十几个臭小孩,大家嘻嘻哈哈走过山涧上的小桥,穿越耀眼的大太阳底,阳光透过摆动
吹拂的树叶枝干,在每个人的身上流动着游鱼似的光。
摆脱书本的沈佳仪非常开心,跟黄如君、叶淑莲一路说个没完,让周淑真老师非常讶异平常这么用功的女孩子
也有叽叽喳喳的一面。
周淑真老师是个虔诚的佛教徒,领着我们先到埔里山中认识的精舍打坐。
“老师,我们为什么要大老远跑来打坐啊?”廖英宏举手。廖英宏的个子很高,成绩非常棒,却很喜欢在课堂
上扮小丑搞笑。幽默感是他珍贵的天性。
“对啊,干什么要打坐?我们不是来玩的吗?”许志彰也颇有不解。许志彰的姐姐许君穗也跟我们同班,许君
穗是公认的班上第一美女,而许志彰则是黑名单的常客。
“因为你们平常太吵了,所以要打坐修身养性,反省平常的自己。尤其是柯景腾,平常都靠沈佳仪在管教你,
来到山上要特别在佛祖前好好打坐反省。”周淑真老师微笑起来,你也只能认输。
“老师,我这个人一反省起来,连我自己都会怕啊!”我鼻孔喷气。
到了精舍,几个得道高人模样的师父板着脸孔,立刻安排我们鱼贯进入静坐室。
静坐室铺着榻榻米,烧着淡淡的焚香,里头已经坐了几个据说在进行“禁语禅七”的高尚大学生。整个房间有
种自然的肃穆,就像一百公尺深的海底,打禅七的大学生们就像死气沉沉的海草,而我们自是头顶甩着死光炮的灯
笼鱼了。
“里面的大哥哥大姐姐在打禅七,你们进去以后不可以出声,不可以睁开眼睛,不可以睡着!我们是客人,不
能妨碍师兄师姐的修行。”周淑真老师严肃地告诫。
“安啦老师,我们偶尔也会当好孩子的。”杨泽于笑。
我们脱掉鞋子蹑手蹑脚进去,大家勉强克制平常的活蹦乱跳,在小小的静坐室里盘腿打坐。期间不言不语,不
能睁开眼睛,更不知道要打坐到什么时候才算结束,这点尤其令人不耐。
坦白说我本来是想打算认真好好打坐,但怪兽在我旁边呼噜噜睡着这件事搞得我心神不宁,他摇摇欲坠的身体
令我不得不睁开眼,亟欲目睹他轰隆倒下的那一刻。
我睁开眼,发觉定性很差的廖英宏也睁开了眼睛,我们相视一笑。
“你看怪兽!”我用夸张的唇语沟通,眼睛着落到怪兽身上。
“把他推倒?”廖英宏转着眼珠子,用夸张的唇语建议。
“不,看我的。”我唇语。
我慢动作脱掉袜子,将爬了一天山路、浸了一天汗水的臭酸袜子放在怪兽的鼻子前。熟睡的怪兽突然眉头一紧
,看样子是在梦境中突然撞上了火焰垃圾山。
“啊,好好玩!”廖英宏身子一震,脸上露出快要爆笑出来的表情。
廖英宏有样学样,小心翼翼解开僵硬的盘腿,将长脚伸到专注打坐的许志彰鼻子前,扭动他的臭脚趾。搓搓孜
孜。
许志彰的浑然不觉,弄得我忍俊不已。
此时,我跟廖英宏肚子剧烈震动的暗笑声,已经吸引了许多同学睁开眼睛,大家一阵错愕,瞬间都震动起来。
“这样很没品耶!”杨泽于唇语,脸上却笑得很阳光。
“不,这样才叫没品。”我笑嘻嘻解开盘腿,拎着臭袜子,用凌波微步走到许志彰面前,将臭袜子放在许志彰
的鼻子前乱拧,将酸气唏哩呼噜挤压出来。
在我跟廖英宏的脚臭夹攻下,许志彰颇不自然地皱起眉头。
“原来如此,善哉善哉。”杨泽于恍然大悟,于是泰然自若解开盘腿,努力伸腿到许志彰鼻子前,使劲扭动臭
脚趾。
每个睁开眼睛的同学看了这一幕,全都处于爆笑出来的边缘,连怪兽都醒了。
此时乖乖牌沈佳仪也被周遭奇异的气氛感染,忍不住睁开眼睛,一看到廖英宏与杨泽于双脚伺候,加上我索性
蹲在许志彰面前拧臭袜子的模样,沈佳仪噗嗤一声笑了出来。
这一笑,许志彰立刻睁开眼睛,周淑真老师也睁开了眼睛,几个打禅七的师兄师姐也睁开了眼睛。罪过罪过。
我迅速穿上袜子,而廖英宏跟杨泽于那两只来不及收回的臭脚,则尴尬地停滞在半空中。许志彰脸色大变,几
乎要破口大骂。
周淑真老师气急败坏地拎着我的耳朵,拖着我们三个捣乱鬼,加上苦主许志彰一同逃出静坐室。
“气死我了,竟然让我这么丢脸!你们在外面半蹲!蹲到大家都静坐完了才结束!”周淑真老师整张脸都给气
白,听见身后静坐室传来一阵惊天动地的爆笑声,脸色又是一垮。
“老师,我是受害者啦!”许志彰委屈地说,拳头握紧。
“你一定有做什么,不然他们怎么会作弄你!通通半蹲!”周淑真老师怒极转身,不敢再辩驳的许志彰只好跟
着蹲下。
夕阳下,廖英宏、杨泽于、我,跟超级苦主许志彰一起半蹲在静坐室外,微风吹来淡淡的绿色香气,坦白说还
不算太坏。
“你们刚刚是在玩什么啦!超没品,干吗挑我?是不会挑许博淳喔!”许志彰忿忿不平,气到连呼吸都很急促。
“是柯景腾先开始的。”廖英宏一个慌乱,竟推给我。超小人。
“哪是,我是在弄怪兽,是廖英宏先把脚伸到你的鼻子前面好不好?”我解释。
“都一样啦!是不会挑别人吼!很臭耶!”许志彰半蹲得超不爽。如果挑别人,他大概也会参一脚吧。

“好了啦,反正在里面也是很无聊,在外面至少不用憋着。”杨泽于一派轻松。大而化之的他总是很轻松地面
对人生的跌倒。
“对啊,十年后来看这件事,一定会觉得超好笑。”我抖抖眉毛,这是我贯彻始终的处事哲学。
“不用等十年,现在就已经很好笑了。”廖英宏吃吃地笑。只要热闹的事,他总是不肯错过的。
我们四人静静地吹着凉爽的山风,半蹲到累了,干脆坐在地上,百般无聊地玩着长在墙角边的含羞草。含羞草
一被手指碰到,叶子就会迅速闭合,个性非常闭塞的一种植物,很有趣。
“对了,许志彰……”我突然在静默中开口。
“冲虾小?”许志彰。
“这里的空气应该比较新鲜了吧?”我抓着头发。
“靠!”许志彰大骂。
我们四个人又同时爆笑了出来。
吃过简单的晚饭,我们在精舍挂单打通铺,男生一间,女生一间。晚上山蚊子很凶,两房间门口都点了一大卷
蚊香,女生房间还挂有蚊帐。
随便洗过澡,男生房间照例开赌,扑克牌、象棋、五子棋全都可以赌。扑克牌就不必说了,象棋的算法是赌胜
方剩下了几颗棋子,就乘以十块钱。五子棋则是单纯的互注,一场二十元起跳。
而我,自信满满铺开了象棋的纸棋盘。
“谁敢跟我下象棋,我输了的话再多赔一倍。”我撂下豪语。原因无他,因为小时候常跟爸爸下棋的我“自认”象棋功力远胜同侪,尽管从没验证过。
此话一出,果然吸引多名同学排队跟我大战军棋。
“太自信的话,会死得很快喔。”许博淳哼哼坐下,排好阵势。
“吃大便吧你。”我在掌心吹一口气。
大概是我真的蛮强的吧,我的棋力连同无可救药的自信一齐展现在棋盘上,每一局都用最快的节奏解决挑战者
,不多久我的脚边堆满了“悲伤得很隐密”的铜币。
两个小时过去,就连棋力同样很棒的谢孟学也败下阵来,已经没有人够胆子与我对弈,大家都跑去玩扑克牌赌
大老二。
我哈哈大笑,开门去洗手台洗脸清醒一下,准备等会开场豪迈的梭哈赌局。我拍拍湿嗒嗒的脸,兀自洋洋得意
自己的聪明。
沈佳仪正好也走到洗手台,两人碰在一块。
“你们男生那边在做什么,怎么那么吵?”沈佳仪看着正在洗脸的我。
“在赌钱啊。”我小声说,手指放在嘴唇上。
“真受不了。”沈佳仪不置可否的语气。
“还好啦。我超强的,刚刚赌象棋全胜,赢了不少。”我抖抖沾着水珠的眉毛。
“象棋?你们男生那边有带象棋来?那等一下你把象棋拿到女生房间玩好不好?”沈佳仪有些惊讶,似乎也会
玩象棋。
“没在怕的啦。”我哼哼。
几分钟后,我已经坐在女生房间里的超大木床上,排开军棋。
所有的女生都围在沈佳仪后面,兴高采烈地看我跟沈佳仪对弈。我们赌的是“赢家剩一个棋子,输家就赔一块
钱”,真是小家子气的赌注。
纵使沈佳仪的学业成绩再好,在棋盘上的胜负可不是同一把算盘。很快的,我就以风林火山之锐取得了绝对优
势,我打算将沈佳仪的所有棋子一一解决,只剩下孤零零的“帅”,用细嚼慢咽的“剃光头”局面划上句点。
“柯景腾,你今天作弄许志彰的表现,真的是非常幼稚。”沈佳仪摇摇头。
“幼稚的话你干吗笑?”我拄着下巴。
“拜托,谁看了都会想笑好不好!”沈佳仪反驳。
“你还敢说,要不是你笑了出来,我跟廖英宏跟杨泽于怎么会被罚,连许志彰也不例外。妈的,到了山上还要
被罚半蹲是怎样!”我瞪了沈佳仪一眼。
“强辩,没收你的马。”沈佳仪一说完,竟真的将我的“马”硬生生拔走。
我愣住,这是怎么回事?
“你是疯了吗,哪有人这样下棋?”
“你那么强,被拔走一只马有什么关系,你是不是在怕了?真幼稚。”
“这跟幼稚有什么关系?算了,让你一只马也没差啦,我迟早把你剃光头。”
“剃光头?”
“是啊,就是砍得只剩下帅一颗棋。超可怜,呴呴呴呴,超惨!”
“好过份。”沈佳仪迅速将我的“车”也给拔走,毫无愧疚之色。
我咬着牙,冷笑,继续用我仅剩的棋子与沈佳仪周旋。由于我们班女生的脑袋全部加在一起也不是我的对手,
很快我又控制了局面。
“将军抽车。”我哈哈一笑。
“什么是将军抽车?”沈佳仪似乎不太高兴。
“就是如果你的帅要逃,你的车就一定会被我的炮给轰到外层空间。完全没得选择啊哈哈!”我单手托着下巴
,像个弥勒佛轻松横卧在床上。
“你真的很幼稚,连玩个象棋都这么认真。”沈佳仪叹了一口气,好像我永远都教不会似的……然后伸手没收
了我的“炮”。
“……喂?”我只剩下了苦笑。
经历无奈的半个小时后,由于我的棋子不断被没收,连孱弱的过河小卒也没放过,最后沈佳仪跟我打成了不上
不下的平手。
女生房间门口,蚊香缭绕。沈佳仪将象棋跟棋盘塞在我的手里。
“你还说你很强,结果还不是跟我打成平手。”沈佳仪关上门。
“原来如此。”我有点茫然地看着关上的门,脑子一片空白。
原来如此。
这场棋局,就像沈佳仪跟我的关系。
多年以后,不论我再怎么努力,永远都只能搏个有趣的平手。

 

Dì Sān zhāng

Bùlǐ shìgè hǎo shān hǎo shuǐ hǎo kōngqì de hǎo dìfāng. Zài shùlín lǐ shēnhūxī, míngxiǎn kěyǐ gǎnshòu dào fèiyè xùnsù bèi qīngshuǎng de kōngqì gěi péngzhàng kāi, ránhòu
shěbude tǔchū shì de bǎomǎn.
Zhōushūzhēn lǎoshī dàizhe bān shàng sānshí jǐ gè chòu xiǎohái, dàjiā xīxīhāhā zǒuguò shānjiàn shàng de xiǎo qiáo, chuānyuè yàoyǎn de dà tàiyáng dǐ, yángguāng tòuguò bǎidòng
chuīfú de shùyè zhī gàn, zài měi gèrén de shēnshang liúdòngzhe yóuyúshì de guāng.
Bǎituō shūběn de chénjiāyí fēicháng kāixīn, gēn huángrújūn, yèshūlián yīlù shuō gè méiwán, ràng zhōushūzhēn lǎoshī fēicháng yà yì píngcháng zhème yònggōng de nǚ háizi
yěyǒu jījichāchā de yīmiàn.
Zhōushūzhēn lǎoshī shìgè qiánchéng de fójiào tú, lǐngzhe wǒmen xiān dào bùlǐ shānzhōng rènshi de jīng shě dǎzuò.
“Lǎoshī, wǒmen wèishéme yào dà lǎo yuǎn pǎo lái dǎzuò a?” Liàoyīnghóng jǔ shǒu. Liàoyīnghóng de gèzi hěn gāo, chéngjī fēicháng bàng, què hěn xǐhuan zài kètáng
shàng ban xiǎochǒu gǎoxiào. Yōumò gǎn shì tā zhēnguì de tiānxìng.
“Duì a, gànshénme yào dǎzuò? Wǒmen bùshì lái wán de ma?” Xǔzhìzhāng yě pō yǒu bù jiě. Xǔzhìzhāng de jiejie xǔjūnsuì yě gēn wǒmen tóngbān, xǔ jūn
suì shì gōngrèn de bān shàng dì yī měinǚ, ér xǔzhìzhāng zé shì hēi míngdān de chángkè.
“Yīnwèi nǐmen píngcháng tài chǎole, suǒyǐ yào dǎzuò xiūshēnyǎngxìng, fǎnxǐng píngcháng de zìjǐ. Yóuqí shì kējǐngténg, píngcháng dōu kào chénjiāyí zài guǎnjiào nǐ,
lái dào shānshàng yào tèbié zài fózǔ qián hǎohǎo dǎzuò fǎnxǐng.” Zhōushūzhēn lǎoshī wéixiào qǐlái, nǐ yě zhǐ néng rènshū.
“Lǎoshī, wǒ zhège rén yī fǎnxǐng qǐlái, lián wǒ zìjǐ dūhuì pà a!” Wǒ bíkǒng pēnqì.
Dàole jīng shě, jǐ gè dé dào gāo rén múyàng de shīfu bǎnzhe liǎn kǒng, lìkè ānpái wǒmen yúguàn jìnrù jìngzuò shì.
Jìngzuò shì pùzhe tàtàmǐ, shāozhe dàndàn de fénxiāng, lǐtou yǐjīng zuòle jǐ gè jùshuō zài jìnxíng “jìn yǔ chán qī” de gāoshàng dàxuéshēng. Zhěnggè fángjiān yǒu
zhǒng zìrán de sùmù, jiù xiàng yībǎi gōng chǐ shēn dì hǎidǐ, dǎ chán qī de dàxuéshēngmen jiù xiàng sǐqìchénchén dì hǎicǎo, ér wǒmen zì shì tóudǐng shuǎizhe sǐ guāng pào de dēng
lóng yúle.
“Lǐmiàn de dà gēgē dà jiě jie zài dǎ chán qī, nǐmen jìnqù yǐhòu bù kěyǐ chū shēng, bù kěyǐ zhēng kāi yǎnjīng, bù kěyǐ shuìzhe! Wǒmen shì kèrén, bù
néng fáng’ài shīxiōng shījiě de xiūxíng.” Zhōushūzhēn lǎoshī yánsù de gàojiè.
“Ān la lǎoshī, wǒmen ǒu’ěr yě huì dāng hǎo háizi de.” Yáng zé yú xiào.
Wǒmen tuō diào xiézi nièshǒunièjiǎo jìnqù, dàjiā miǎnqiáng kèzhì píngcháng de huóbèngluàntiào, zài xiǎo xiǎo de jìngzuò shì lǐ pántuǐ dǎzuò. Qíjiān bù yán bù yǔ, bù
néng zhēng kāi yǎnjīng, gèng bù zhīdào yào dǎzuò dào shénme shíhou cái suàn jiéshù, zhè diǎn yóuqílìng rén bù nài.
Tǎnbái shuō wǒ běnlái shì xiǎng dǎsuàn rènzhēn hǎohǎo dǎzuò, dàn guàishòu zài wǒ pángbiān hūlū lū shuìzhe zhè jiàn shì gǎo de wǒ xīnshén bù níng, tā yáoyáoyùzhuì de shēntǐ
lìng wǒ bùdé bù zhēng kāi yǎn, jí yù mùdǔ tā hōnglóng dào xià dì nà yīkè.
Wǒ zhēng kāi yǎn, fājué dìngxìng hěn chà de liàoyīnghóng yě zhēng kāile yǎnjīng, wǒmen xiāng shì yīxiào.
“Nǐ kàn guàishòu!” Wǒ yòng kuāzhāng de chún yǔ gōutōng, yǎnjīng zhuóluò dào guàishòu shēnshang.
“Bǎ tā tuīdǎo?” Liàoyīnghóng zhuǎn zhuóyǎn zhūzi, yòng kuāzhāng de chún yǔ jiànyì.
“Bù, kàn wǒ de.” Wǒ chún yǔ.
Wǒmàn dòngzuò tuō diào wàzi, jiāng pále yītiān shānlù, jìnle yītiān hànshuǐ de chòu suān wàzi fàng zài guàishòu de bízi qián. Shúshuì de guàishòu túrán méitóu yī jǐn
, kàn yàngzi shì zài mèngjìng zhōng túrán zhuàng shàngle huǒyàn lèsè shān.
“A, hǎo hǎowán!” Liàoyīnghóng shēnzi yīzhèn, liǎn shàng lùchū kuàiyào bàoxiào chūlái de biǎoqíng.
Liàoyīnghóng yǒu yàng xué yàng, xiǎoxīnyìyì jiě kāi jiāngyìng de pántuǐ, jiāng cháng jiǎo shēn dào zhuānzhù dǎzuò de xǔzhìzhāng bízi qián, niǔ dòng tā de chòu jiǎozhǐ. Cuō cuō zī
zī.
Xǔzhìzhāng de húnrán bù jué, nòng de wǒ rěn jùn bùyǐ.
Cǐ shí, wǒ gēn liàoyīnghóng dùzi jùliè zhèndòng de àn xiào shēng, yǐjīng xīyǐnle xǔduō tóngxué zhēng kāi yǎnjīng, dàjiā yì zhèn cuò’è, shùnjiān dōu zhèndòng qǐlái.
“Zhèyàng hěn méi pǐn yē!” Yáng zé yú chún yǔ, liǎn shàng què xiào de hěn yángguāng.
“Bù, zhèyàng cái jiào méi pǐn.” Wǒ xiàoxīxī jiě kāi pántuǐ, līnzhe chòu wàzi, yòng líng bō wēi bù zǒu dào xǔzhìzhāng miànqián, jiāng chòu wàzi fàng zài xǔzhìzhāng
de bízi qián luàn níng, jiāng suān qì xī li hūlū jǐ yā chūlái.
Zài wǒ gēn liàoyīnghóng de jiǎo chòu jiāgōng xià, xǔzhìzhāng pō bù zìrán dì zhòu qǐ méitóu.
“Yuánlái rúcǐ, shànzāi shànzāi.” Yáng zé yú huǎngrándàwù, yú shì tàiránzìruò jiě kāi pántuǐ, nǔlì shēntuǐ dào xǔzhìzhāng bízi qián, shǐjìn niǔ dòng chòu
jiǎozhǐ.
Měi gè zhēng kāi yǎnjīng de tóngxué kànle zhè yīmù, quándōu chǔyú bàoxiào chūlái de biānyuán, lián guàishòu dōu xǐngle.
Cǐ shí guāiguāi pái chénjiāyí yě bèi zhōuzāo qíyì de qìfēn gǎnrǎn, rěn bù zhù zhēng kāi yǎnjīng, yī kàn dào liàoyīnghóng yǔ yáng zé yú shuāng jiǎo cìhou, jiā shàng wǒ suǒxìng
dūn zài xǔzhìzhāng miànqián níng chòu wàzi de múyàng, chénjiāyí pūchī yīshēng xiàole chūlái.
Zhè yīxiào, xǔzhìzhāng lìkè zhēng kāi yǎnjīng, zhōushūzhēn lǎoshī yě zhēng kāile yǎnjīng, jǐ gè dǎ chán qī de shīxiōng shījiě yě zhēng kāile yǎnjīng. Zuìguo zuìguo.
Wǒ xùnsù chuān shàng wàzi, ér liàoyīnghóng gēn yáng zé yú nà liǎng zhī láibují shōuhuí de chòu jiǎo, zé gāngà de tíngzhì zài bànkōng zhōng. Xǔzhìzhāng liǎnsè dàbiàn, jǐ
hu yào pòkǒudàmà.
Zhōushūzhēn lǎoshī qìjíbàihuài de līnzhe wǒ de ěrduo, tuōzhe wǒmen sān gè dǎoluàn guǐ, jiā shàng kǔzhǔ xǔzhìzhāng yītóng táo chū jìngzuò shì.
“Qì sǐ wǒle, jìngrán ràng wǒ zhème diūliǎn! Nǐmen zài wàimiàn bàn dūn! Dūn dào dàjiā dōu jìngzuò wánliǎo cái jiéshù!” Zhōushūzhēn lǎoshī zhěng zhāng liǎn dōu gěi qì
bái, tīngjiàn shēnhòu jìngzuò shì chuán lái yīzhèn jīngtiāndòngdì de bàoxiào shēng, liǎnsè yòu shì yī kuǎ.
“Lǎoshī, wǒ shì shòuhài zhě la!” Xǔzhìzhāng wěiqu de shuō, quántóu wò jǐn.
“Nǐ yīdìng yǒu zuò shénme, bùrán tāmen zěnme huì zuònòng nǐ! Tōngtōng bàn dūn!” Zhōushūzhēn lǎoshī nù jí zhuǎnshēn, bù gǎn zài biànbó de xǔzhìzhāng zhǐhǎo gēn
zhe dūn xià.
Xīyáng xià, liàoyīnghóng, yáng zé yú, wǒ, gēn chāojí kǔzhǔ xǔzhìzhāng yīqǐ bàn dūn zài jìngzuò shìwài, wéifēng chuī lái dàndàn de lǜsè xiāngqì, tǎnbái shuō hái
bù suàn tài huài.
“Nǐmen gānggāng shì zài wán shénme la! Chāo méi pǐn, gànma tiāo wǒ? Shì bù huì tiāo xǔ bóchún ō!” Xǔzhìzhāng fènfèn bùpíng, qì dào lián hūxī dōu hěn jícù.
“Shì kējǐngténg xiān kāishǐ de.” Liàoyīnghóng yīgè huāngluàn, jìng tuī gěi wǒ. Chāo xiǎo rén.
“Nǎ shì, wǒ shì zài nòng guàishòu, shì liàoyīnghóng xiān bǎ jiǎo shēn dào nǐ de bízi qiánmiàn hǎobù hǎo?” Wǒ jiěshì.
“Dōu yīyàng la! Shì bù huì tiāo biérén hǒu! Hěn chòu yē!” Xǔzhìzhāng bàn dūn de chāo bùshuǎng. Rúguǒ tiāo biérén, tā dàgài yě huì cān yī jiǎo ba.

“Hǎole la, fǎnzhèngzài lǐmiàn yěshì hěn wúliáo, zài wàimiàn zhì shào bùyòng biēzhe.” Yáng zé yú yīpài qīngsōng. Dà ér huà zhī dì tā zǒng shì hěn qīngsōng dì miàn
duì rénshēng de diédǎo.
“Duì a, shí nián hòulái kàn zhè jiàn shì, yīdìng huì juéde chāo hǎoxiào.” Wǒ dǒu dǒu méimáo, zhè shì wǒ guànchè shǐzhōng de chǔshì zhéxué.
“Bùyòng děng shí nián, xiànzài jiù yǐjīng hěn hǎoxiàole.” Liàoyīnghóng chī chī de xiào. Zhǐyào rènào de shì, tā zǒng shì bù kěn cuòguò de.
Wǒmen sì rén jìng jìng de chuī zháo liángshuǎng de shān fēng, bàn dūn dào lèile, gāncuì zuò zài dìshàng, bǎibān wúliáo de wánzhe zhǎng zài qiángjiǎo biān de hánxiū cǎo. Hánxiū cǎo
yī bèi shǒuzhǐ pèng dào, yèzi jiù huì xùnsù bìhé, gèxìng fēicháng bìsè de yī zhòng zhíwù, hěn yǒuqù.
“Duìle, xǔzhìzhāng……” wǒ túrán zài jìngmò zhōng kāikǒu.
“Chōng xiā xiǎo?” Xǔzhìzhāng.
“Zhèlǐ de kōngqì yīnggāi bǐjiào xīnxiānle ba?” Wǒ zhuāzhe tóufǎ.
“Kào!” Xǔzhìzhāng dà mà.
Wǒmen sì gèrén yòu tóngshí bàoxiàole chūlái.
Chīguò jiǎndān de wǎnfàn, wǒmen zài jīng shě guàdān dǎtōng pù, nánshēng yī jiàn, nǚshēng yī jiàn. Wǎnshàng shān wénzi hěn xiōng, liǎng fángjiān ménkǒu dōu diǎnle yī dà juǎn
wénxiāng, nǚshēng fángjiān hái guà yǒu wénzhàng.
Suíbiàn xǐguò zǎo, nánshēng fángjiān zhàolì kāi dǔ, pūkè pái, xiàngqí, wǔzǐqí quándōu kěyǐ dǔ. Pūkè pái jiù bùbì shuōle, xiàngqí de suànfǎ shì dǔ shèng
fāng shèng xiàle jǐ kē qízǐ, jiù chéng yǐ shí kuài qián. Wǔzǐqí zé shì dānchún de hù zhù, yī chǎng èrshí yuán qǐtiào.
Ér wǒ, zìxìn mǎn mǎn pù kāile xiàngqí de zhǐ qípán.
“Shuí gǎn gēn wǒ xià xiàngqí, wǒ shūle dehuà zài duō péi yī bèi.” Wǒ liào xià háoyǔ. Yuányīn wú tā, yīnwèi xiǎoshíhou cháng gēn bàba xià qí de wǒ “zì rèn” xiàngqí gōnglì yuǎn shèng tóngchái, jǐnguǎn cóng méi yànzhèngguò.
Cǐ huà yī chū, guǒrán xīyǐn duō míng tóngxué páiduì gēn wǒ dàzhàn jūnqí.
“Tài zìxìn dehuà, huì sǐ dé hěn kuài ō.” Xǔ bóchún hēng hēng zuò xià, pái hǎo zhènshì.
“Chī dà biàn ba nǐ.” Wǒ zài zhǎngxīn chuī yī kǒuqì.
Dàgài shì wǒ zhēn de mán qiáng de ba, wǒ de qílì liántóng wú kě jiù yào de zìxìn yīqí zhǎnxiàn zài qípán shàng, měi yī jú dōu yòng zuì kuài de jiézòu jiějué tiǎozhàn zhě
, bù duōjiǔ wǒ de jiǎo biān duī mǎnle “bēishāng de hěn yǐn mì” de tóngbì.
Liǎng gè xiǎoshí guòqù, jiù lián qí lì tóngyàng hěn bàng de xièmèngxué yě bài xià zhèn lái, yǐjīng méiyǒurén gòu dǎnzi yǔ wǒ duìyì, dàjiā dōu pǎo qù wán pūkè pái dǔ
dà lǎo èr.
Wǒ hāhā dà xiào, kāimén qù xǐshǒu tái xǐliǎn qīngxǐng yīxià, zhǔnbèi děng huì kāichǎng háomài de suōhā dǔjú. Wǒ pāi pāi shī dā dā de liǎn, wūzì yángyáng déyì
zìjǐ de cōngmíng.
Chénjiāyí zhènghǎo yě zǒu dào xǐshǒu tái, liǎng rén pèng zài yīkuài.
“Nǐmen nánshēng nà biān zài zuò shénme, zěnme nàme chǎo?” Chénjiāyí kànzhe zhèng zài xǐliǎn de wǒ.
“Zài dǔqián a.” Wǒ xiǎoshēng shuō, shǒuzhǐ fàng zài zuǐchún shàng.
“Zhēn shòu bùliǎo.” Chénjiāyí bùzhìkěfǒu de yǔqì.
“Hái hǎo la. Wǒ chāo qiáng de, gānggāng dǔ xiàngqí quán shèng, yíng liǎo bù shǎo.” Wǒ dǒu dǒu zhānzhe shuǐ zhū de méimáo.
“Xiàngqí? Nǐmen nánshēng nà biān yǒu dài xiàngqí lái? Nà děng yīxià nǐ bǎ xiàngqí ná dào nǚshēng fángjiān wán hǎobù hǎo?” Chénjiāyí yǒuxiē jīngyà, sìhū yě huì
wán xiàngqí.
“Méi zài pà de la.” Wǒ hēng hēng.
Jǐ fēnzhōng hòu, wǒ yǐjīng zuò zài nǚshēng fángjiān lǐ de chāodà mù chuángshàng, pái kāi jūnqí.
Suǒyǒu de nǚshēng dōu wéi zài chénjiāyí hòumiàn, xìnggāocǎiliè de kàn wǒ gēn chénjiāyí duìyì. Wǒmen dǔ de shì “yíngjiā shèng yīgè qízǐ, shūjiā jiù péi yīkuài
qián”, zhēnshi xiǎojiāziqì de dǔzhù.
Zòngshǐ chénjiāyí de xuéyè chéngjī zài hǎo, zài qípán shàng de shèng fù kě bùshì tóngyī bǎ suànpán. Hěn kuài de, wǒ jiù yǐ fēng lín huǒshān zhī ruì qǔdéle juéduì yōu
shì, wǒ dǎsuàn jiāng chénjiāyí de suǒyǒu qízǐ yīyī jiějué, zhǐ shèng xià gūlínglíng de “shuài”, yòng xì jiáo màn yàn de “tì guāngtóu” júmiàn huà shàng jùdiǎn.
“Kējǐngténg, nǐ jīntiān zuònòng xǔzhìzhāng de biǎoxiàn, zhēn de shì fēicháng yòuzhì.” Chénjiāyí yáo yáotóu.
“Yòuzhì dehuà nǐ gànma xiào?” Wǒ zhǔzhe xiàba.
“Bàituō, shuí kànle dūhuì xiǎng xiào hǎobù hǎo!” Chénjiāyí fǎnbó.
“Nǐ hái gǎn shuō, yào bùshì nǐ xiàole chūlái, wǒ gēn liàoyīnghóng gēn yáng zé yú zěnme huì bèi fá, lián xǔzhìzhāng yě bù lìwài. Mā de, dàole shānshàng hái yào
bèi fá bàn dūn shì zěnyàng!” Wǒ dèngle chénjiāyí yīyǎn.
“Qiǎngbiàn, mòshōu nǐ de mǎ.” Chénjiāyí yī shuō wán, jìng zhēn de jiāng wǒ de “mǎ” yìng shēngshēng bá zǒu.
Wǒ lèng zhù, zhè shì zěnme huí shì?
“Nǐ shì fēngle ma, nǎ yǒu rén zhèyàng xià qí?”
“Nǐ nàme qiáng, bèi bá zǒu yī zhǐ mǎ yǒu shé me guānxì, nǐ shì bùshì zài pàle? Zhēn yòuzhì.”
“Zhè gēn yòuzhì yǒu shé me guānxì? Suànle, ràng nǐ yī zhǐ mǎ yě méi chà la, wǒ chízǎo bǎ nǐ tì guāngtóu.”
“Tì guāngtóu?”
“Shì a, jiùshì kǎn de zhǐ shèng xià shuài yī kē qí. Chāo kělián, xǔ xǔ xǔ xǔ, chāo cǎn!”
“Hǎoguò fèn.” Chénjiāyí xùnsù jiāng wǒ de “chē” yě gěi bá zǒu, háo wú kuìjiù zhī sè.
Wǒ yǎozhe yá, lěngxiào, jìxù yòng wǒ jǐn shèng de qízǐ yǔ chénjiāyí zhōuxuán. Yóuyú wǒmen bān nǚshēng de nǎodai quánbù jiā zài yīqǐ yě bùshì wǒ de duìshǒu,
hěn kuài wǒ yòu kòng zhì liǎo júmiàn.
“Jiāngjūn chōu chē.” Wǒ hāhā yīxiào.
“Shénme shì jiāngjūn chōu chē?” Chénjiāyí sìhū bù tài gāoxìng.
“Jiùshì rúguǒ nǐ de shuài yào táo, nǐ de chē jiù yīdìng huì bèi wǒ de pào gěi hōng dào wài céng kōngjiān. Wánquán méi de xuǎnzé a hāhā!” Wǒ dān shǒu tuōzhe xiàba
, xiàng gè mílè fú qīngsōng héng wò zài chuángshàng.
“Nǐ zhēn de hěn yòuzhì, lián wán gè xiàngqí dōu zhème rènzhēn.” Chénjiāyí tànle yī kǒuqì, hǎoxiàng wǒ yǒngyuǎn dōu jiào bù huì shì de……ránhòu shēnshǒu mòshōu
le wǒ de “pào”.
“……Wèi?” Wǒ zhǐ shèng xiàle kǔxiào.
Jīnglì wúnài de bàn gè xiǎoshí hòu, yóu yú wǒ de qízǐ bùduàn bèi mò shōu, lián cànruò deguò hé xiǎocù yě méi fàngguò, zuìhòu chénjiāyí gēn wǒ dǎ chéng liǎo bù shàng
bùxià de píngshǒu.
Nǚshēng fángjiān ménkǒu, wénxiāng liáorào. Chénjiāyí jiāng xiàngqí gēn qípán sāi zài wǒ de shǒu lǐ.
“Nǐ hái shuō nǐ hěn qiáng, jiéguǒ hái bùshì gēn wǒ dǎ chéng píngshǒu.” Chénjiāyí guānshàngmén.
“Yuánlái rúcǐ.” Wǒ yǒudiǎn mángrán dì kànzhe guān shàng de mén, nǎozi yīpiàn kòngbái.
Yuánlái rúcǐ.
Zhè chǎng qíjú, jiù xiàng chénjiāyí gēn wǒ de guānxì.
Duōnián yǐhòu, bùlùn wǒ zài zěnme nǔlì, yǒngyuǎn dōu zhǐ néng bó gè yǒuqù de píngshǒu.

Chương 01 – Chương 02 – Chương 04

 
Bí quyết viết chữ Trung Quốc gây bão cộng đồng của bạn Thuỷ
Hoa tay thảo những nét, như phượng múa rồng bay! Các thầy giáo bên Trung Quốc cũng phải trầm trồ!
 
Content Protection by DMCA.com