[DỊCH] Cô Gái Năm Ấy Chúng Ta Cùng Theo Đuổi – 那些年我们一起追的女孩 – Cửu Bả Đao – Chương 02

1
531
[DỊCH] Cô Gái Năm Ấy Chúng Ta Cùng Theo Đuổi – 那些年我们一起追的女孩 – Cửu Bả Đao – Chương 02
Trung bình 5 trên tổng số 3 bình chọn

[DỊCH] Cô Gái Năm Ấy Chúng Ta Cùng Theo Đuổi – 那些年我们一起追的女孩 – Cửu Bả Đao – Chương 02

Nguồn ebook tiếng Trung: http://www.shushu8.com

Nguồn dịch tiếng Việt: https://fragriver.wordpress.com

Chương 01 – Chương 03

Chương 02

Nói Thẩm Giai Nghi là bà già lắm lời có được không nhỉ? Thẩm Giai Nghi thực sự là nữ sinh có biệt tài nói nhiều vô địch, tôi thấy việc nói cường điệu lên một chút này không hề ngoa chút nào.

DÀNH CHO 68 BẠN ĐẶT HÀNG ĐẦU TIÊN: CHỈ TỪ 245k CHO BỘ TẬP VIẾT SIÊU HOT! MỪNG PAGES CHUẨN BỊ THÀNH PAGES HỌC TIẾNG TRUNG SỐ 1 VIỆT NAM! ❤ Bộ tập viết Tiếng Trung huyền thoại Lý Tiểu Long 3200 phiên bản 2017 chữ khắc chìm bao gồm: - 1 hộp có quai - 1 bút + 5 ruột + thiết bị chống mỏi tay. Mỗi ruột viết được hơn 3000 chữ. Mực tự bay màu sau 10 - 15 phút - 2 quyển Thượng + HẠ có 3200 chữ khắc chìm khác nhau, có tiếng Trung font PC + Pinyin (bính âm) - Bảng cứng chú thích tiếng Việt, Hán Việt, phiên âm cho từng chữ trong bộ - Link hướng dẫn viết từng nét cho từng chữ và phát âm ❤ BẠN ĐƯỢC TẶNG GÌ NGAY SAU KHI MUA: ❤ + Tài khoản VIP trị giá 200k, được truy cập không giới hạn vĩnh viễn mọi giáo trình, mọi bài chia sẻ kiến thức tại website dạy tiếng Trung có lượt truy cập lớn nhất Việt Nam hiện nay: http://hoctiengtrungonline.edu.vn + Link dạy các quy tắc viết chữ THẦN THÁNH của tiếng Trung + Link có phần phát âm, hướng dẫn viết từng nét cho từng chữ trong bộ Lý Tiểu Long 3200 chữ này + Link gần 200 bài giáo trình nghe SLOW-CHINESE có dịch tiếng Việt và phần tải file mp3 + Link bao gồm file mp3, pinyin, tiếng Hán tiếng Việt của giáo trình 6 quyển Trần Thị Thanh Liêm + Link bảng BÍNH ÂM có file nghe các phần PINYIN của tiếng Trung Quốc + Link tổng hợp các vấn đề dành cho các bạn tự học ❤ VÀ 68 BẠN ĐẦU TIÊN MUA SẼ CÓ THÊM KHUYẾN MÃI GÌ: ❤ - Miễn phí vận chuyển toàn quốc (Freeship) - Nhận hàng kiểm tra hàng nhận hàng mới phải thanh toán (COD) - Trở thành khách hàng VIP của http://hoctiengtrungonline.edu.vn và được ưu đãi lớn khi mua các sản phẩm SÁCH TỰ HỌC và các SẢN PHẨM HỖ TRỢ khác chuẩn bị ra mắt - Được hỗ trợ, tư vấn tối đa các vấn đề kiến thức tiếng Trung và nhất là phần TỰ HỌC TẤT CẢ CHỈ VỚI TỪ #245k (giá gốc 345k) ĐỐI VỚI CÁC BẠN XÁC ĐỊNH SẼ HỌC LÂU DÀI VÀ NGHIÊM TÚC, CHÚNG MÌNH CÓ THÊM GÓI COMBO MUA THÊM RUỘT BÚT ĐỂ CÁC BẠN KHI HẾT RUỘT CÓ ĐỒ XÀI LUÔN, KHÔNG PHẢI MUA VÀ CHỜ THÊM! - COMBO 0 ruột: 1 bộ Lý Tiểu Long Full + thêm 0 ruột rời = 245k - COMBO 6 ruột: 1 bộ Lý Tiểu Long Full + thêm 6 ruột rời = 300k - COMBO 12 ruột: 1 bộ Lý Tiểu Long Full + thêm 12 ruột rời = 350k - COMBO 20 ruột: 1 bộ Lý Tiểu Long Full + thêm 20 ruột rời = 400k Tất cả các gói đều Freeship COD toàn quốc ❤ CÁCH THỨC ĐẶT HÀNG ❤ - CÁCH 01: #Comment hoặc #Inbox Combo bạn muốn lấy - Tên người nhận - SĐT người nhận - Địa chỉ cụ thể (có phường xã). Ví dụ: COMBO12 - Dũng - 01234531468 - 65 Võ Văn Dũng, Phường Trung Liệt, Quận Đống Đa, Hà Nội. - CÁCH 02: Nhắn tin đến số Hotline 01234531468 nội dung: Combo bạn muốn lấy - Tên người nhận - SĐT người nhận - Địa chỉ cụ thể (có phường xã). Ví dụ: COMBO12 - Dũng - 01234531468 - 65 Võ Văn Dũng, Phường Trung Liệt, Quận Đống Đa, Hà Nội. NGAY KHI NHẬN ĐƯỢC HÀNG CÁC BẠN #Inbox Pages Học Tiếng Trung Quốc thông báo đã nhận được hàng để bên mình gửi LINK HỖ TRỢ HỌC và TÀI KHOẢN VIP nhé! Chú ý: Do hình ảnh Lý Tiểu Long cởi trần nhiều bạn chê phản cảm nên đợt này chúng mình sẽ gửi phiên bản bìa không có hình Lý Tiểu Long cởi trần bên ngoài nha!

Posted by Học Tiếng Trung Quốc on Sunday, March 19, 2017

Nhà của Thẩm Giai Nghi ở mãi Đại Trúc, Chương Hóa, nhưng ngày nào cậu ta cũng đón xe buýt của trường để đi học. Thẩm Giai Nghi luôn luôn đến lớp từ rất sớm, 7 giờ là đã ngỗi đúng vị trí của mình để ôn tập bài cũ.

Mỗi sáng, tôi đạp xe đến trường, đi lảo đả lảo đảo, mắt nhắm mắt mở vứt đồ ăn sáng vào trong ngăn bàn, sau đó thì gục ngay xuống mặt bàn ngủ tiếp, nhưng Thẩm Giai Nghi cầm ngay cái bút bi chọc chọc liên tục vào lưng tôi, chọc cho đến khi tôi dụi dụi 2 mắt, quay lại đằng sau nói vài lời với cậu ta.

“Kha Cảnh Đằng, tớ hỏi cậu nhé, tối qua trước cửa nhà tớ có một con chó hoang không biết từ đâu đến, tên là Tiểu Bạch…”

“…Tiểu Bạch? Chó hoang sao mà lại có tên?”

“Đương nhiên là tớ đặt tên rồi, haiz, con Tiểu Bạch đó vô cùng sạch sẽ, em gái tớ hôm qua còn lấy đồ ăn dụ nó, nó còn biết vẫy đuôi đấy.”

“Con chó cũng biết điều nhỉ, thích vậy thì nuôi nó đi? Chó hoang mà có tên rồi thì còn gọi gì là chó hoang nữa.”

“Không được à, nhà tớ không nuôi chó được.”

“Cậu đúng là phiền phức.Đặt tên cho nó rồi thì phải có trách nhiệm nuôi nó chứ?”

“…kiểu suy nghĩ của cậu thật là ấu trĩ.”

Thẩm Giai Nghi bao giờ cũng vậy, cứ 7h30 giờ truy bài là bắt đầu mở đầu câu chuyện, cứ có cơ hội là cô nàng lại cùng tôi thao thao bất tuyệt hết chuyện này sang chuyện khác, chuyện to chuyện nhỏ, chuyện nào cô nàng cũng có thể nói với vẻ cao hứng tột độ.

Có lúc tôi sẽ vừa ăn bữa sáng vừa yên lặng nghe cô ta kể chuyện, có lúc tôi sẽ không ngừng phụ họa thêm mắm dặm muối. Cô nàng cứ miệt mài kể mọi chuyện, thường nhìn tôi đang dở khóc dở cười, hóa ra một con người vô cùng chăm chỉ học tập, bản chất lại là một người thích tán chuyện. Bề ngoài thì tôi làm ra vẻ chả có hứng thú gì cả, càng làm cho Thẩm Giai Nghi có hứng thú kể với tôi mấy câu chuyện tầm phào đó.

Nếu tôi có gục mặt xuống bàn mà ngủ, cái bút của Thẩm Giai Nghi ngay lập tức sẽ chọc chọc vào lưng tôi một lúc lâu. Nếu tôi không thèm động đậy, Thẩm Giai Nghi sẽ mở nắp bút, hết sức chọc vào lưng tôi, làm cho tôi đau đến nỗi không thể không quay lại.

“Cậu làm gì mà ngủ say như chết vậy, hôm qua thức khuya hả?” Thẩm Giai Nghi thu bút lại, ánh mắt không tỏ chút gì áy náy.

“Hừm! Đau lắm đó! Đâm gì mà đau muốn chết ấy.” Tôi oán trách, thật sự là rất đau, thêm nữa, bút bi còn lưu lại trên cái áo đồng phục trắng tinh của tôi mấy vết mực xanh xấu xí nữa chứ.

“Thức khuya đọc sách hả? Mắt cậu đỏ ngầu kìa.” Thẩm Giai Nghi đúng là bà già lắm mồm.

“Mình mà đọc sách như mấy học sinh giỏi như cậu thì có mà loạn à? Đương nhiên là thức khuya đọc truyện tranh rồi.”  Tôi dụi mắt.

“Đúng rồi, hôm qua cậu có xem Nhóc Maruko không? Buồn cười nhỉ, ông của Maruko ấy…” Thẩm Giai Nghi cực kỳ hứng thú mở đầu chủ đề.

Bình thường thì tôi vừa ăn màn thầu nhân trứng, vừa nghe Thẩm Giai Nghi kể chuyện, trong lòng không ngừng thắc mắc: một học sinh ưu tú như Thẩm Giai Nghi , mà lại cứ bám lấy tôi …. – Một thằng mà nhìn từ góc nào cũng chỉ ra một tên học sinh cá biệt, thật là vô cùng nực cười. Điều này càng làm tôi dương dương tự đắc, tôi càng tán dương phụ họa, Thẩm Giai Nghi lại càng tiếp tục cố gắng.

Về sau, Thẩm Giai Nghi càng ngày bị nhiễm tật xấu là cứ vào giờ truy bài lại cùng tôi buôn chuyện, nội dung trải dài từ cách giảng bài của thầy giáo địa lý đến chuyện từ tế công đức, không chuyện gì là không nói.

Tán chuyện với học sinh giỏi cũng có chỗ lợi, đó là khi lớp phó kỷ luật ghi tên người làm mất trật tự vào sổ, sẽ không nỡ lòng nào ghi tên học sinh ngoan ngoãn. Khinh ác sợ thiện có lẽ là tính cách điển hình của lớp phó kỷ luật Tào Quốc Thắng.

Vì vậy chúng tôi cứ tha hồ nói chuyện riêng, chả thèm kiêng nể ai hết, tôi và Thẩm Giai Nghi liền biến thành bạn thân.

Dù cho là ngày nay hay ngày xưa, thành tích luôn là là tiêu chuẩn quan trọng đánh giá học sinh của thầy giáo.

Một học sinh, dù cho có tài năng gì đặc biệt đi chăng nữa (hội họa, âm nhạc, karate, thể hình), chỉ cần thành tích không đủ tốt, sẽ bị thầy cô cho là “Không hoàn thành tốt bổn phận”, liền bị gắn ngay hiệu “bàng môn tà đạo”. Ngược lại, một học sinh có thành tích tốt, chỉ cẩn các lĩnh vực khác mà có thành tích hơi tốt đột xuất, thầy cô liên bảo “Thế này là kiệt xuất lắm rồi, đến cả lĩnh vực này cũng làm tốt”.

Trường trung học Tinh Thành đương nhiên cũng không phải ngoại lệ.

Để nhằm vào thành tích trong kỳ thi tháng, trường thiết lập một cái kiểm soát thành tích gọi là “Bảng đỏ”, học sinh nào nằm trong top 60 học sinh điểm cao trong kỳ thi tháng có thể được xếp vào Bảng đỏ, tên của những học sinh này sẽ được viết bằng bút lông trên một tờ giấy to, dán tại hành lang thật là vẻ vang. “Cậu lần này kém mấy điểm là lọt vào Bảng đỏ?” đã trở thành câu hỏi để phân chia đẳng cấp của lũ học sinh.

Số học sinh lọt vào Bảng đỏ của mỗi lớp tượng trưng cho “Sức mạnh quốc gia” của lớp đó, đồng thời cũng đại biểu cho “thương hiệu” của lớp. Lớp mà càng có nhiều học sinh lọt vào Bảng đỏ, khuôn mặt thầy Lại càng rạng rỡ, các thầy cô bộ môn vì thế mà cũng có chút vinh dự.

“Nếu lần này số học sinh lọt vào bảng đỏ của lớp ta đứng đầu toàn trường, cô sẽ đưa cả lớp đến Phố Lý chơi.” Cô giáo dạy Văn Châu Thục Chân vừa tuyên bố, cả lớp đã vỗ tay hoan hô rầm rầm.

Bảng đỏ ấy à – chả liên quan quái gì đến tôi.

Mặc dù không liên quan gì đến tôi, nhưng với lớp Mỹ thuật tài năng của tôi, Mỹ thuật chỉ là hư từ, tài năng là danh từ, vì vậy ở lớp tôi, học sinh học giỏi nhiều vô kể, mỗi lần kết thúc kỳ thi tháng, số học sinh lọt vào bảng đỏ luôn nằm trong top 3. Lần này mà lớp tôi được đứng thứ nhất thì cũng chả phải chuyện gì lạ.

“Lọt vào Bảng đỏ này … xin hỏi bạn Thẩm Giai Nghi thành tích ưu tú, bạn đã từng bị tạch bảng đỏ bao giờ chưa?” Tôi cầm bút bi giả làm micro, đưa ra trước mặt Thẩm Giai Nghi.

“Đừng có ấu trĩ như thế được không?” Thành tích học tập của Thẩm Giai Nghi tốt vô cùng, thường xuyên lọt vào top 10 toàn trường.

“Uầy, bạn thật khủng đi! Bạn mỗi ngày tốn bao nhiêu thời gian đọc sách vậy?” Tôi phản kích.

“Kha Cảnh Đằng, nếu cậu hàng ngày đều học hành tử tế, cậu nhất định có thể lọt vào bảng đỏ.” Thẩm Giai Nghi nhìn thẳng vào tôi nói.

“Tớ biết mà, tớ thông minh đến nỗi mà ngay cả tớ cũng phải sợ bản thân mình cơ.” Tôi cười hi hi, tự tin nói.

Về sự tự tin không biết từ đâu mà có của tôi, thật sự là không biết tại sao, kiểu như là trời sinh ra đã vậy.

Quái thú Quách Mạnh Tu hồi đó là bạn thân nhất của tôi, gia đình cũng khá giả, mỗi tuần đều mua báo “Thiếu niên vui vẻ”, nhưng thường cho tôi mượn về nhà đọc, cùng nhau quan tâm đến trận chiến giữa Saiya và Fide. Nhưng dù cho hiểu tôi như Quái thú, cũng không tài nào lý giải sự tự tin vô lối của tôi.

Quái thú nhà ở Lộc Cảng tiểu trấn, tan học tôi thường vừa đọc truyện tranh vừa cũng Quái thú đợi xe.

“Kha Cảnh Đằng, mày dạo này hay cùng Thẩm Giai Nghi nói chuyện nhỉ.” Quái thú ngồi dưới gốc cây, nhìn lên trời.

“Ờ.” Tôi lật mấy trang “Thiếu niên vui vẻ”.

“Kiểu đó không kỳ quái sao? Cậu ta nói chuyện gì với mày?” Quái thú vẫn ngẩng đầu ngắm bầu trời.

Nó vẫn cứ nhìn lên trời mãi, hại tôi nghi ngờ rằng người nào nhìn lên trời thì thần kinh có vấn đề.

“Chuyện gì cũng nói.” Tôi nhíu mày, tiếp tục lật trang báo.

“Nhưng mà cậu ấy thành tích thì tốt vậy, làm sao mà có chuyện để nói với mày chứ?” Quái thú nhìn lên bầu trời, cổ có vẻ vẫn chưa mỏi.

“Quái thú.” Tôi không bỏ quyên truyện tranh xuống, đưa tay ngoáy mũi.

“…?”Quái thú như bị mấy đám mây trên trời hớp hồn.

“Tao là một người vô cùng đặc biệt.” Tôi nói, nhìn đống nước mũi xanh lè ở đầu ngón tay.

“Thật không vậy?” Quái thú ngây ngô hỏi.

“Thật luôn, có lúc mà tao đặc biệt đến nỗi ngay cà bản thân tao cũng phát sợ luôn!” Tôi bôi đống nước mũi lên cái cặp xách màu xanh của Quái thú.

Kỳ thi tháng kết thúc, chúng tôi ngồi trên xe buýt đi Phố Lý chơi.

Ngồi trước mặt Thẩm Giai Nghi thì có cảm xúc gì nhỉ?

Rất gò bó, giống hệt như công thức thứ 72 cổ lỗ sĩ của tiểu thuyết tình ái những năm 1999 ấy, Thẩm Giai Nghi thành tích học tập thì ưu tú, tôi lại là một đứa học sinh có thành tích kém cỏi vô cùng.

Môn số học tôi học vô cùng tệ, với tôi cả những cái căn bản như số âm nhân số âm thành số dương tôi cũng không hiểu nổi, lại còn phân tích thừa số…chả hiểu nguồn gốc căn nguyên làm thế nào? Không có gì bất ngờ khi điểm kỳ thi tháng của tôi ít khi vượt qua điểm đạt, thậm chí điểm thi số học cao nhất trong năm của tôi là 48! Ngoài Số học ra, mấy môn tương tự như Lý Hóa tôi học cũng rất vớ vẩn, chỉ cần đề thi mà hơi biến hóa là tôi chết liền.

Nói chung là, toàn khối có khoảng hơn 500 học sinh thì tôi thường đứng ở vị trí từ thứ 400 hơn đổ ra.

Tuy năm nó tôi học lớp Mỹ thuật, nhưng tương lai muốn làm họa sĩ vẽ truyện tranh, với chuyện này thì tôi luôn làm rất cẩn thận. Dù cho là đang ở trên lớp hay tan học, tôi đều lấy trang giấy trắng của vở để vẽ truyện tranh, vẽ xong rồi chuyền tay nhau đọc trên lớp, căn bản là tôi chả quan tâm gì đến thành ích học tập trên trường cả. Không quan tâm, tuyệt đối không quan tâm.

Quay trở lại câu hỏi kia: Ngồi trước mặt Thẩm Giai Nghi thì có cảm xúc như thế nào?

Tôi phải đau khổ mà thừa nhận rằng…rất khó đỡ, quẫn bách, mất hết cả tự do.

“Kha Cảnh Đằng, cậu không cảm thấy việc lên lớp nổi loạn là một chuyện vô cùng ấu trĩ sao?” Thẩm Giai Nghi ngồi sau lưng tôi, giọng vẫn đều đều nói.

“Cái này nói thế nào nhỉ…mỗi người đều có cách đi học riêng của mình….” Tôi cười một cách miễn cưỡng, trả lời bừa một câu.

“Thế là cậu chọn cách ấu trĩ nhất à?” Giọng điệu của Thẩm Giai Nghi chả có vẻ gì là trách mắng cả mà chỉ là ra vẻ người lớn.

“…..”Tôi bừng bừng tức giận, ngoáy mũi, nhìn mái tóc củ nấm của cậu ta.

“Tớ cảm thấy cậu như đang phí phạm thời gian vào những thứ vô bổ.” Thẩm Giai Nghi nhìn vào mắt tôi.

“…..”  Tôi theo bản năng cảm thấy mình nhỏ mọn, tay ngoáy mũi.

Thật là khốn cùng.

Thà Thẩm Giai Nghi hỏi tôi, vì sao tôi lại hay gây mất trật tự? Thì tôi còn có thể cười cười đáp trả rằng tôi là tồi tệ như vậy đấy, tồi kinh khủng luôn, nhưng mà liên quan quái gì tới cậu?

Thẩm Giai Nghi cũng có thể mắng tôi gay gắt, bắt tôi tuân thủ thứ tự, đừng gây cho cô ta phiền phức. Như vậy tôi sẽ đáp lại cẩn thận, tôi sống chết cậu quản được à? Thành tích không tốt thì có sao.

Nhưng đằng này Thẩm Giai Nghi lại chỉ có dùng 2 chữ “ấu trĩ”.

Học sinh giỏi ở đâu cũng thế, nhưng kiểu người như Thẩm Giai Nghi, miêu tả rằng là nữ sinh được giáo dưỡng tốt cũng chưa đủ. Kiểu cách nói năng khí chất thành thục của cậu ta chẳng hạn như “Trong mắt mình cậu căn bản là tên tiểu quỷ không biết bản thân mình đang làm gì?” hoàn toàn khắc chế tôi.

Làm tôi chết đứng luôn.

Kể từ khi tôi rơi vào tình thế kỳ quái này, những tên thường xuyên xuất hiện trong sổ đen như Dương Trạch Vu, Hứa Chí Chương, Lý Phong Danh, Liêu Anh Hoằng, v.v… tiếp tục làm náo loạn trật tự, gây trận cười cho cả lớp, trong khi tôi cứ mỗi lần định mở mồm chọc cười, từ đằng sau bỗng có tiếng ca thán “Thật là ấu trĩ” , thực là làm tôi chỉ muốn vò đầu bứt tai.

Tôi quay lại, chỉ nhìn thấy ánh mắt trong ngần sáng quắc lên của THẩM GIAI NGHI , nhìn thẳng vào tôi tuyệt không né tránh.

“ Này, yên tâm đi, nếu mình mà lên lớp náo loạn, thầy Lại sẽ đổi mình đi chỗ khác, tới lúc đó thì cậu càng không phiền nhé!” Tôi nhướn mày, tỏ vẻ chán.

“Cậu kỳ thực rất thông minh, nếu chăm chỉ học tập thì thành tích chắc chắn sẽ rất tốt.” Thẩm Giai Nghi bình thản nói.

Đấy cái kiểu nói một đằng đáp lại một nẻo!

“Hừm, đó không phải là phí lời sao? Mình thông minh đến nối ngay cả bản thân mình cũng còn phải sợ luôn!” Tôi đáp trả luôn.

“Vậy thì chăm chỉ học tập nha, học phí trường tư đắt lắm đó!” Thẩm Giai Nghi bắt đầu giống một bà già.

Từ đó chúng tôi bắt đầu nói chuyện kiểu đó, chỉ nguyên kiểu “Cuộc đời của tôi cần phải bị điều chỉnh.”

Quái tích của Thẩm Giai Nghi chính là thích lải nhải, rõ ràng mới có 15 tuổi nhưng thích nói chuyện như một bà già, nghiêm trọng hơn Thẩm Giai Nghi còn suy xét cả chuyện tương lai (Haiz! Thoải mái tẹo đi!).  Trong khi đó bệnh ấu trĩ của tôi thì vô phương cứu chữa, đối với tương lai thì không có kiểu nhìn trước ngó sau, không phải là kiểu “Mình có ngày sẽ trờ thành họa sĩ truyện tranh nổi tiếng” sao?

Nói tóm lại, trạng thái “trung hòa” giữa tôi và Thẩm Giai Nghi không ngừng bị đe dọa, tôi có dự cảm rằng cứ theo cái đà này, tôi nhất định không có cách nào thành người có khiếu hài hước, cá tính cũng càng ngày bị giảm sút, trờ thành một kẻ bình thường không ngóc đầu lên được. Thật là gay go quá đi mất.

Nhưng cũng không thể phủ nhận, Thẩm Giai Nghi là một người con gái dễ tạo cho người khác cảm giác thoải mái, không ra vẻ ta đây học sinh giỏi, chưa bao giờ nói về thành tích của mình, thật sự là cùng Thẩm Giai Nghi ngày ngày đối thoại, tôi từ tự thấy mình thấp kém biến thành có hứng thú. Dẫu sao được gặp một bà cô lắm điều vừa xinh đẹp vừa trẻ trung thế này cũng là chuyện quý hiếm gặp.

 

第二章

坐在沈佳仪的前面是什么感觉?
很俗套的,就如同爱情小说里的九十九个公式中的第七十二种老掉牙,相对于沈佳仪的功课优秀,我是个学校
成绩很差劲的荒唐学生。
我的数学整个烂到翻掉,肇因于我连负负得正这种基本观念都无法理解,对因式分解……好端端的分解个大头
鬼?毫无意外,我的数学月考成绩罕有及格,甚至创下整个一年级数学月考的最高分竟是四十八的难堪记录!除了
数学,同样需要脑袋的理化也是摇摇欲坠,只要试题稍作变化,我就死给他看。
总括来说,全年级五百多名学生,我常在四百多名游魂似徘徊。
然而当时我念的是美术班,对于将来要当漫画家这件事可是相当认真,不论上课或下课我都在空白作业本画连
环漫画,画的故事还以连载的形式在班上传阅,根本就不在乎学校成绩。不在乎,毫不在乎……
回到那个问题:坐在沈佳仪前面是什么感觉?
我必须痛苦承认……难堪,窘迫,很不自在。
“柯景腾,你不觉得上课吵闹是一件很幼稚的事吗?”沈佳仪在我的背后,淡淡地说出这句话。
“这要怎么说呢……每个人都有自己上课的方式……”我勉强笑笑,答得语无伦次。
“所以你选了最幼稚的那一种?”沈佳仪的语气没有责备,只有若有似无的成熟。
“……”我悻悻然挖着鼻孔,看着她的蘑菇头短发。
“我觉得你可以将时间花在别的地方。”沈佳仪看着我的眼睛。
“……”我本能地觉得微小,将手指拉出鼻孔。
真是太混帐了。
沈佳仪若问我,为什么我要扰乱秩序?我便可以哈哈笑回答,我就是坏,坏透啦,但关你屁事啊?
沈佳仪也可以用力责骂我,叫我好好守秩序不要为她惹麻烦。那么我就可以回敬,管我去死?成绩好了不起啊!
但,沈佳仪偏偏用了“幼稚”两个字。
功课好的学生到处都是,但沈佳仪那种我说不上来的好女孩教养,那种“在我的眼中,你不过是个根本不知道
自己在做什么的小鬼”的成熟气质,完全克住我。
克得死死的。
于是我陷入奇怪的困顿。在其他黑名单常客,如杨泽于、许志彰、李丰名、廖英宏等继续捣乱上课秩序逗得大
家哈哈大笑的同时,我却因为想开口说个笑话,座位后方就会传来一声“真是幼稚”的叹息,只好抓着头发作罢。
我回头,只见沈佳仪清澈到发光的眼睛,毫不回避地看着我。
“喂,放心啦,我上课继续吵闹的话,赖导就会把我的位子换开,到时候你就不用烦了啦!”我皱眉,有点烦。
“你其实很聪明,如果好好念书的话成绩应该会好很多。”沈佳仪淡淡地说。
简直答非所问嘛!
“吼,这不是废话吗?我可是聪明到连我自己都会害怕啊!”我顶了回去。
“那就好好用功啊,私立学校很贵的耶!”沈佳仪开始像个老妈子。
于是我们就这样聊了起来,以一种“我的人生需要被矫正”的方式。
沈佳仪的怪癖就是爱唠叨,明明才十五岁说话就像个大人,更严重的是沈佳仪竟然会考虑未来的事(吼!轻松
点!)。而我改不掉的毛病却是幼稚,无可救药的幼稚,对于未来这种前不着村、后不着店的东西,不就是“我总
有一天会成为超屌的漫画家”如此简单的事么?
总之,沈佳仪跟我两人的能量是处于不断正负“中和”的状态,我有预感再这样下去,我一定无法成为一个幽
默的人,个性也会越来越压抑,变成一个自大不起来的普通人。糟糕透顶。
但无可否认,沈佳仪实在是一个很容易让人感到舒服的女孩,没有让人生厌的好学生架子,功课好也没听她自
己提过,尤其在与沈佳仪一来一往的日常对话中,我那份自惭形秽很快就变成多余的情绪。毕竟要遇到这么漂亮又
年轻的欧巴桑可是难能可贵。
怎么说沈佳仪是个欧巴桑呢?沈佳仪实在是个无敌啰唆的女孩,我必须一直强调这点。
沈佳仪住在遥远的彰化大竹,但是搭早班校车的关系,沈佳仪总是到得很早,七点就坐在位子上温习功课。
每天早上我骑脚踏车去学校,摇摇晃晃、睡眼惺忪将早餐摔进抽屉后,我习惯立刻趴在桌子上睡大头觉,但沈
佳仪会拿起笔朝我的背轻刺,一刺,再刺,直到我两眼迷蒙地爬起,回过头跟她说话。
“柯景腾,我跟你说,昨天我们家门口来了一只流浪狗,叫小白……”
“……小白?流浪狗怎么会有名字?”
“当然是我们取的啊,哎呀我跟你说,那只小白真的很干净,我妹妹昨天拿东西喂它,它还会摇尾巴……”
“这么懂事的狗,喜欢就养了啊?流浪狗有了名字就不是流浪狗了。”
“不可以啦,我家不可以养狗。”
“你很王八蛋耶,取了名字就要替它的人生负责不是吗?”
“……你这样的想法很幼稚。”
沈佳仪总是在七点半早自习开始前,“把握机会”滔滔不绝地跟我说昨天她家发生了什么事,事无大小,鸡毛
蒜皮般的小事情沈佳仪都能说得很高兴。
有时我会一边吃着早餐一边静静地听她说,有时我会不断吐槽。她喜孜孜地聊着生活小事的模样,常看得我啼
笑皆非,原来这么一个努力用功读书的小大人,私底下却是这么爱瞎扯淡。表面上我都装作一副意兴阑珊的模样,
好逗沈佳仪更卖力地跟我说这些狗屁倒灶。
如果我趴在位子上装睡,让沈佳仪的笔在我的背上骚扰太久,我却依旧无动于衷的话,沈佳仪就会将笔帽拔开
,用力朝我的背突刺,痛得我不得不大惊转身。
“你干吗睡得这么死,昨天熬夜啦?”沈佳仪收起笔,眼中没有一丝愧疚。
“靠,很痛耶!刺这么大力要死。”我抱怨,真的很痛,而且原子笔还会在我的白色制服上留下丑丑的蓝点。
“熬夜是念书吗?你的眼睛都是红的。”沈佳仪又是欧巴桑的口吻。
“我念书的话你们这些好学生还有得混吗?当然是熬夜画漫画啊。”我揉眼睛。
“对了,你昨天有看樱桃小丸子吗?真的好好笑,小丸子的爷爷樱桃友藏……”沈佳仪兴冲冲地开启话题。
常常我一边啃着馒头加蛋,一边看着沈佳仪说话的样子,心中不禁升起异样的感觉:像沈佳仪这么优秀的好学
生,竟然老是巴着我——一个从任何角度看都很糟糕的坏学生进行“晨报”,真是滑稽至极。更令我沾沾自喜的是
,我越是吐槽回去,沈佳仪就越是再接再厉。
后来,沈佳仪便养成跟我在自习课上聊天的坏习惯,聊天的内容从地理课老师的上课方式到慈济功德会的大爱
精神,无所不包。
跟好学生聊天有个好处,就是风纪股长在登记吵闹名单时,会不由自主回避掉同样爱讲话的好学生,欺恶怕善
可是风纪股长曹国胜的典型。
于是我们肆无忌惮地聊,我跟沈佳仪就这么成为很不搭称的朋友。
不管是现在或是以前,成绩绝对是老师衡量一个学生价值的重要标准。
一个学生,不管具备什么特殊才能(绘画、音乐、空手道、弹橡皮筋等),只要成绩不够好,都会被认为“不
守本分”,将心神分给了“旁门左道”。反之,一个成绩好的学生,只要在其他领域稍微突出一点,就会被师长认
为“实在是太杰出了,连这个也行!”,放在手掌心疼惜。
吾校精诚中学当然也不例外。
针对月考成绩,本校设立了一个名之为“红榜”的成绩关卡,月考成绩名列全校前六十名的好学生可以排进所
谓的红榜,这些人的名字会用毛笔字写在红色的大纸上,贴在中走廊光宗耀祖。“你这次差几分就可以进红榜?”
也变成同学间相互询问的等级划分。
每个班级进入红榜的人数象征一个班级的“国力”,也代表一个班的“品牌”。占据红榜的人数越多,赖导脸
上的笑容就越灿烂,其它的科任老师也与有荣焉。
“如果这次红榜的人数全年级第一,放假的时候,老师就带你们到埔里玩。”国文老师周淑真一宣布,全班欢
声雷动。
红榜啊……关我屁事。
虽然不关我屁事,但我念的是美术资优班,美术是虚幻的形容词,资优班是名词,所以我们班很会念书的同学
非常多,每次月考结束后点点红榜的人头数目,总是在全年级的前三。这次要冲进第一,也不会是什么奇怪的事。
“进红榜啊……请问成绩优秀的沈佳仪同学,你曾经掉出红榜过吗?”我拿着原子笔当麦克风,装模作样地放
在沈佳仪面前。
“不要那么幼稚好不好?”沈佳仪成绩超好,常常都在全校前十名。
“吼,你很屁喔!你每天到底都花几个小时在念书啊?”我反讥。
“柯景腾,如果你每天都很认真念书,一定也可以进红榜。”沈佳仪很认真地看着我。
“我知道啊,我可是聪明到连我自己都会害怕啊。”我嘻嘻笑,一点也不心虚。
关于我没来由的自信,真的就是没来由,一种天生的臭屁气味。
怪兽郑孟修是我当时最好的朋友,家里蛮有钱的样子,每个礼拜都会买最新出刊的《少年快报》,并常常把《
少年快报》借我回家看,一起关心超级赛亚人跟弗力札最新的BL状况。但即使熟捻如怪兽,对我莫名其妙自信这一
点也是无法理解。
怪兽住在鹿港小镇,放学后我常一边看漫画一边陪怪兽等校车。
“柯景腾,你最近常常跟沈佳仪讲话耶。”怪兽坐在树下,看着天空。
“嗯啊。”我翻着《少年快报》。
“这样不会很奇怪吗?她都跟你讲什么啊?”怪兽还是看着天空。
他老是看着天空,害我以为老是看着天空的人都有点没脑筋。
“什么都讲啊。”我皱起眉头,继续翻页。
“可是她成绩那么好,怎么有话跟你说啊?”怪兽看着天空,脖子都不会酸似的。
“怪兽。”我没有放下漫画,挖着鼻孔。
“冲虾?”怪兽被天空的浮云迷惑住。
“我是个很特别的人。”我说,看着手指上的绿色鼻屎。
“真的假的?”怪兽呆呆地问。
“真的,有时候我特别到连我自己都怕啊!”我将鼻屎黏在怪兽的蓝色书包上。
月考结束,我们已经坐在前往埔里的公交车上。

 

Dì Èr zhāng

Zuò zài chénjiāyí de qiánmiàn shì shénme gǎnjué?
Hěn sútào de, jiù rútóng àiqíng xiǎoshuō lǐ de jiǔshíjiǔ gè gōngshì zhōng de dì qīshí’èr zhǒng lǎodiàoyá, xiāngduìyú chénjiāyí de gōngkè yōuxiù, wǒ shìgè xuéxiào
chéngjī hěn chàjìng de huāngtáng xuéshēng.
Wǒ de shùxué zhěnggè làn dào fān diào, zhào yīn yú wǒ lián fù fù de zhèng zhè zhǒng jīběn guānniàn dōu wúfǎ lǐjiě, duì yīn shì fēnjiě……hǎoduānduān dì fēnjiě gè dàtóu
guǐ? Háo wú yìwài, wǒ de shùxué yuè kǎo chéngjī hǎnyǒu jígé, shènzhì chuàngxià zhěnggè yī niánjí shùxué yuè kǎo de zuìgāo fēn jìng shì sìshíbā de nánkān jìlù! Chúle
shùxué, tóngyàng xūyào nǎodai de lǐhuà yěshì yáoyáoyùzhuì, zhǐyào shìtí shāo zuò biànhuà, wǒ jiù sǐ gěi tā kàn.
Zǒngguā lái shuō, quán niánjí wǔbǎi duō míng xuéshēng, wǒ cháng zài sìbǎi duō míng yóu hún shì páihuái.
Rán’ér dāngshí wǒ niàn de shì měishù bān, duìyú jiānglái yào dāng mànhuà jiā zhè jiàn shì kěshì xiāngdāng rènzhēn, bùlùn shàngkè huò xiàkè wǒ dū zài kòngbái zuòyè běn huà lián
huán mànhuà, huà de gùshì hái yǐ liánzài de xíngshì zài bān shàngchuán yuè, gēnběn jiù bùzàihū xuéxiào chéngjī. Bùzàihū, háo bùzàihū……
huí dào nàgè wèntí: Zuò zài chénjiāyí qiánmiàn shì shénme gǎnjué?
Wǒ bìxū tòngkǔ chéngrèn……nánkān, jiǒngpò, hěn bù zìzài.
“Kējǐngténg, nǐ bù juéde shàngkè chǎonào shì yī jiàn hěn yòuzhì de shì ma?” Chénjiāyí zài wǒ de bèihòu, dàndàn de shuō chū zhè jù huà.
“Zhè yào zěnme shuō ne……měi gèrén dōu yǒu zìjǐ shàngkè de fāngshì……” wǒ miǎnqiáng xiào xiào, dá de yǔwúlúncì.
“Suǒyǐ nǐ xuǎnle zuì yòuzhì dì nà yī zhǒng?” Chénjiāyí de yǔqì méiyǒu zébèi, zhǐyǒu ruò yǒu shì wú dì chéngshú.
“……” Wǒ xìngxìng rán wāzhe bíkǒng, kànzhe tā de mógu tóu duǎnfǎ.
“Wǒ juéde nǐ kěyǐ jiāng shíjiān huā zài bié dì dìfāng.” Chénjiāyí kànzhe wǒ de yǎnjīng.
“……” Wǒ běnnéng de juéde wéixiǎo, jiàng shǒuzhǐ lā chū bíkǒng.
Zhēnshi tài hùn zhàngle.
Chénjiāyí ruò wèn wǒ, wèishéme wǒ yào rǎoluàn zhìxù? Wǒ biàn kěyǐ hāhā xiào huídá, wǒ jiùshì huài, huài tòu la, dàn guān nǐ pì shì a?
Chénjiāyí yě kěyǐ yònglì zémà wǒ, jiào wǒ hǎohǎo shǒu zhìxù bùyào wèi tā rě máfan. Nàme wǒ jiù kěyǐ huíjìng, guǎn wǒ qù sǐ? Chéngjī hǎo liǎobùqǐ a!
Dàn, chénjiāyí piānpiān yòngle “yòuzhì” liǎng gè zì.
Gōngkè hǎo de xuéshēng dàochù dōu shì, dàn chénjiāyí nà zhǒng wǒ shuōbushàng lái de hǎo nǚhái jiàoyǎng, nà zhǒng “zài wǒ de yǎnzhōng, nǐ bùguò shìgè gēnběn bù zhīdào
zìjǐ zài zuò shénme de xiǎoguǐ” de chéngshú qìzhí, wánquán kè zhù wǒ.
Kè de sǐ sǐ de.
Yúshì wǒ xiànrù qíguài de kùndùn. Zài qítā hēi míngdān chángkè, rú yáng zé yú, xǔzhìzhāng, li fēng míng, liàoyīnghóng děng jìxù dǎoluàn shàngkè zhìxù dòu de dà
jiā hāhā dà xiào de tóngshí, wǒ què yīnwèi xiǎng kāikǒu shuō gè xiàohuà, zuòwèi hòufāng jiù huì chuán lái yīshēng “zhēnshi yòuzhì” de tànxí, zhǐhǎo zhuāzhe tóufǎ zuòbà.
Wǒ huítóu, zhǐ jiàn chénjiāyí qīngchè dào fāguāng de yǎnjīng, háo bù huíbì de kànzhe wǒ.
“Wèi, fàngxīn la, wǒ shàngkè jìxù chǎonào dehuà, lài dǎo jiù huì bǎ wǒ de wèizi huàn kāi, dào shíhou nǐ jiù bùyòng fánle la!” Wǒ zhòuméi, yǒudiǎn fán.
“Nǐ qíshí hěn cōngmíng, rúguǒ hǎohǎo niànshū dehuà chéngjī yīnggāi huì hǎo hěnduō.” Chénjiāyí dàndàn de shuō.
Jiǎnzhí dáfēisuǒwèn ma!
“Hǒu, zhè bùshì fèihuà ma? Wǒ kěshì cōngmíng dào lián wǒ zìjǐ dūhuì hàipà a!” Wǒ dǐngle huíqù.
“Nà jiù hǎohǎo yònggōng a, sīlì xuéxiào hěn guì de yē!” Chénjiāyí kāishǐ xiàng gè lǎomāzi.
Yúshì wǒmen jiù zhèyàng liáole qǐlái, yǐ yī zhǒng “wǒ de rénshēng xūyào bèi jiáozhèng” de fāngshì.
Chénjiāyí de guàipǐ jiùshì ài láo dāo, míngmíng cái shíwǔ suì shuōhuà jiù xiàng gè dàrén, gèng yánzhòng de shì chénjiāyí jìngrán huì kǎolǜ wèilái de shì (hǒu! Qīngsōng
diǎn!). Ér wǒ gǎi bù diào de máobìng què shì yòuzhì, wú kě jiù yào de yòuzhì, duì yú wèilái zhè zhǒng qián bùzháo cūn, hòu bùzháo diàn de dōngxi, bù jiùshì “wǒ zǒng
yǒu yītiān huì chéngwéi chāo diǎo de mànhuà jiā” rúcǐ jiǎndān de shì me?
Zǒngzhī, chénjiāyí gēn wǒ liǎng rén de néngliàng shì chǔyú bùduàn zhèng fù “zhōng hé” de zhuàngtài, wǒ yǒu yùgǎn zài zhèyàng xiàqù, wǒ yīdìng wúfǎ chéngwéi yīgè yōu
mò de rén, gèxìng yě huì yuè lái yuè yāyì, biàn chéng yīgè zì dà bù qǐlái de pǔtōng rén. Zāogāo tòudǐng.
Dàn wú kě fǒurèn, chénjiāyí shízài shì yīgè hěn róngyì ràng rén gǎndào shūfú de nǚhái, méiyǒu ràng rénshēng yàn de hào xuéshēng jiàzi, gōngkè hǎo yě méi tīng tā zì
jǐ tíguò, yóuqí zài yǔ chénjiāyí yī lái yī wǎng de rìcháng duìhuà zhōng, wǒ nà fèn zìcánxínghuì hěn kuài jiù biàn chéng duōyú de qíngxù. Bìjìng yào yù dào zhème piàoliang yòu
niánqīng de ōu ba sāng kěshì nánnéngkěguì.
Zěnme shuō chénjiāyí shìgè ōu ba sāng ne? Chénjiāyí shízài shìgè wúdí luōsuō de nǚhái, wǒ bìxū yīzhí qiángdiào zhè diǎn.
Chénjiāyí zhù zài yáoyuǎn de zhānghuà dàzhú, dànshì dā zǎo bān xiàochē de guānxì, chénjiāyí zǒng shì dào de hěn zǎo, qī diǎn jiùzuò zài wèizi shàng wēnxí gōngkè.
Měitiān zǎoshang wǒ qí jiǎotàchē qù xuéxiào, yáo yáohuàng huang, shuìyǎn xīngsōng jiāng zǎocān shuāi jìn chōuti hòu, wǒ xíguàn lìkè pā zài zhuōzi shàng shuì dàtóu jué, dàn chén
jiā yí huì ná qǐbǐ cháo wǒ de bèi qīng cì, yī cì, zài cì, zhídào wǒ liǎng yǎn míméng de pá qǐ, huí guòtóu gēn tā shuōhuà.
“Kējǐngténg, wǒ gēn nǐ shuō, zuótiān wǒmen jiā ménkǒu láile yī zhǐ liúlàng gǒu, jiào xiǎo bái……”
“……xiǎo bái? Liúlàng gǒu zěnme huì yǒu míngzì?”
“Dāngrán shì wǒmen qǔ de a, āiyā wǒ gēn nǐ shuō, nà zhǐ xiǎo bái zhēn de hěn gānjìng, wǒ mèimei zuótiān ná dōngxi wèi tā, tā hái huì yáo wěiba……”
“zhème dǒngshì de gǒu, xǐhuan jiù yǎngle a? Liúlàng gǒu yǒule míngzì jiù bùshì liúlàng gǒule.”
“Bù kěyǐ la, wǒjiā bù kěyǐ yǎng gǒu.”
“Nǐ hěn wángbā dàn yē, qǔle míngzì jiù yào tì tā de rénshēng fùzé bùshì ma?”
“……Nǐ zhèyàng de xiǎngfǎ hěn yòuzhì.”
Chénjiāyí zǒng shì zài qī diǎn bàn zǎo zìxí kāishǐ qián,“bǎwò jīhuì” tāotāo bù juédì gēn wǒ shuō zuótiān tā jiā fāshēngle shénme shì, shì wú dàxiǎo, jī máo
suàn pí bān de xiǎoshìqíng chénjiāyí dōu néng shuō de hěn gāoxìng.
Yǒushí wǒ huì yībiān chīzhe zǎocān yībiān jìng jìng de tīng tā shuō, yǒushí wǒ huì bùduàn tǔcáo. Tā xǐ zīzī de liáozhe shēnghuó xiǎo shì de múyàng, cháng kàn de wǒ tí xiào jiē fēi, yuánlái zhème yīgè nǔlì yònggōng dúshū de xiǎo dàrén, sī dǐxia què shì zhème ài xiāchě dàn. Biǎomiàn shàng wǒ dū zhuāng zuò yī fù yìxìng lánshān de múyàng,
hǎo dòu chénjiāyí gèng màilì de gēn wǒ shuō zhèxiē gǒupì dǎozào.
Rúguǒ wǒ pā zài wèizi shàngzhuāng shuì, ràng chénjiāyí de bǐ zài wǒ de bèi shàng sāorǎo tài jiǔ, wǒ què yījiù wúdòngyúzhōng dehuà, chénjiāyí jiù huì jiāng bǐmào bá kāi
, yònglì cháo wǒ de bèi tūcì, tòng de wǒ bùdé bù dà jīng zhuǎnshēn.
“Nǐ gànma shuì de zhème sǐ, zuótiān áoyè la?” Chénjiāyí shōu qǐbǐ, yǎnzhōng méiyǒu yīsī kuìjiù.
“Kào, hěn tòng yē! Cì zhème dàlì yàosǐ.” Wǒ bàoyuàn, zhēn de hěn tòng, érqiě yuánzǐ bǐ hái huì zài wǒ de báisè zhìfú shàng liú xià chǒu chǒu de lán diǎn.
“Áoyè shì niànshū ma? Nǐ de yǎnjīng dōu shì hóng de.” Chénjiāyí yòu shì ōu ba sāng de kǒuwěn.
“Wǒ niànshū dehuà nǐmen zhèxiē hào xuéshēng huán yǒu dé hùn ma? Dāngrán shì áoyè huà mànhuà a.” Wǒ róu yǎnjīng.
“Duìle, nǐ zuótiān yǒu kàn yīngtáo xiǎo wánzi ma? Zhēn de hǎohǎo xiào, xiǎo wánzi de yéye yīngtáo you cáng……” chénjiāyí xìng chōngchōng dì kāiqǐ huàtí.
Chángcháng wǒ yībiān kěnzhe mántou jiā dàn, yībiān kànzhe chénjiāyí shuōhuà de yàngzi, xīnzhōng bùjīn shēng qǐ yìyàng de gǎnjué: Xiàng chénjiāyí zhème yōuxiù de hào xué
shēng, jìngrán lǎo shì bazhe wǒ——yīgè cóng rènhé jiǎodù kàn dōu hěn zāogāo de huài xuéshēng jìnxíng “chénbào”, zhēnshi huájī zhìjí. Gèng lìng wǒ zhānzhānzìxǐ de shì
, wǒ yuè shì tǔcáo huíqù, chénjiāyí jiù yuè shì zàijiēzàilì.
Hòulái, chénjiāyí biàn yǎng chéng gēn wǒ zài zìxí kè shàng liáotiān de huài xíguàn, liáotiān de nèiróng cóng dìlǐ kè lǎoshī de shàngkè fāngshì dào cí jì gōngdé huì de dà ài
jīngshén, wú suǒ bù bāo.
Gēn hào xuéshēng liáotiān yǒu gè hǎochù, jiùshì fēngjì gǔ zhǎng zài dēngjì chǎonào míngdān shí, huì bùyóuzìzhǔ huíbì diào tóngyàng ài jiǎnghuà de hào xuéshēng, qī è pà shàn
kěshì fēngjì gǔ zhǎng cáoguóshèng de diǎnxíng.
Yúshì wǒmen sìwújìdàn de liáo, wǒ gēn chénjiāyí jiù zhème chéngwéi hěn bù dā chēng de péngyǒu.
Bùguǎn shì xiànzài huò shì yǐqián, chéngjī juéduì shì lǎoshī héngliáng yīgè xuéshēng jiàzhí de zhòngyào biāozhǔn.
Yīgè xuéshēng, bùguǎn jùbèi shénme tèshū cáinéng (huìhuà, yīnyuè, kōngshǒudào, dàn xiàngpí jīn děng), zhǐyào chéngjī bùgòu hǎo, dūhuì bèi rènwéi “bù
shǒu běn fēn”, jiāng xīnshén fēn gěile “pángménzuǒdào”. Fǎnzhī, yīgè chéngjī hǎo de xuéshēng, zhǐyào zài qítā lǐngyù shāowéi túchū yīdiǎn, jiù huì bèi shīzhǎng rèn
wèi “shízài shì tài jiéchūle, lián zhège yě xíng!”, Fàng zài shǒuzhǎng xīnténg xī.
Wú xiào jīngchéng zhōngxué dāngrán yě bù lìwài.
Zhēnduì yuè kǎo chéngjī, běnxiào shèlìle yīgè míng zhī wèi “hóngbǎng” de chéngjī guānkǎ, yuè kǎo chéngjī míng liè quánxiào qián liùshí míng de hào xuéshēng kěyǐ pái jìn suǒ
wèi de hóngbǎng, zhèxiē rén de míngzì huì yòng máobǐ zì xiě zài hóngsè de dà zhǐ shàng, tiē zài zhōng zǒuláng guāngzōngyàozǔ.“Nǐ zhè cì chà jǐ fèn jiù kěyǐ jìn hóngbǎng?”
Yě biàn chéng tóngxué jiān xiàng hù xúnwèn de děngjí huàfēn.
Měi gè bānjí jìnrù hóngbǎng de rénshù xiàngzhēng yīgè bānjí de “guólì”, yě dàibiǎo yīgè bān de “pǐnpái”. Zhànjù hóngbǎng de rénshù yuè duō, lài dǎo liǎn
shàng de xiàoróng jiù yuè cànlàn, qítā de kē rèn lǎoshī yě yù yǒu róng yān.
“Rúguǒ zhè cì hóngbǎng de rénshù quán niánjí dì yī, fàngjià de shíhou, lǎoshī jiù dài nǐmen dào bùlǐ wán.” Guówén lǎoshī zhōu shū zhēnyī xuānbù, quán bān huan
shēng léidòng.
Hóngbǎng a……guān wǒ pì shì.
Suīrán bù guān wǒ pì shì, dàn wǒ niàn de shì měishù zī yōu bān, měishù shì xūhuàn de xíngróngcí, zī yōu bān shì míngcí, suǒyǐ wǒmen bān hěn huì niànshū de tóngxué
fēicháng duō, měi cì yuè kǎo jiéshù hòu diǎndiǎn hóngbǎng de réntóu shùmù, zǒng shì zài quán niánjí de qián sān. Zhè cì yàochòng jìn dì yī, yě bù huì shì shénme qíguài de shì.
“Jìn hóngbǎng a……qǐngwèn chéng jì yōuxiù de chénjiāyí tóngxué, nǐ céngjīng diào chū hóngbǎngguò ma?” Wǒ názhe yuánzǐ bǐ dāng màikèfēng, zhuāngmúzuòyàng de fàng
zài chénjiāyí miànqián.
“Bùyào nàme yòuzhì hǎobù hǎo?” Chénjiāyí chéngjī chāo hǎo, chángcháng dōu zài quánxiào qián shí míng.
“Hǒu, nǐ hěn pì ō! Nǐ měitiān dàodǐ dōu huā jǐ gè xiǎoshí zài niànshū a?” Wǒ fǎn jī.
“Kējǐngténg, rúguǒ nǐ měitiān dū hěn rènzhēn niànshū, yīdìng yě kěyǐ jìn hóngbǎng.” Chénjiāyí hěn rènzhēn dì kànzhe wǒ.
“Wǒ zhīdào a, wǒ kěshì cōngmíng dào lián wǒ zìjǐ dūhuì hàipà a.” Wǒ xī xī xiào, yīdiǎn yě bù xīnxū.
Guānyú wǒ méiláiyóu de zìxìn, zhēn de jiùshì méiláiyóu, yī zhǒng tiānshēng de chòu pì qìwèi.
Guàishòu zhèngmèngxiū shì wǒ dāngshí zuì hǎo de péngyǒu, jiālǐ mán yǒu qián de yàngzi, měi gè lǐbài dūhuì mǎi zuìxīn chū kān de “shàonián kuàibào”, bìng chángcháng bǎ “
shàonián kuàibào” jiè wǒ huí jiā kàn, yīqǐ guānxīn chāojí sài yǎ rén gēn fú lì zhá zuìxīn de BL zhuàngkuàng. Dàn jíshǐ shú niǎn rú guàishòu, duì wǒ mòmíngqímiào zìxìn zhè yī
diǎn yěshì wúfǎ lǐjiě.
Guàishòu zhù zài lù gǎng xiǎo zhèn, fàngxué hòu wǒ cháng yībiān kàn mànhuà yībiān péi guàishòu děng xiàochē.
“Kējǐngténg, nǐ zuìjìn chángcháng gēn chénjiāyí jiǎnghuà yē.” Guàishòu zuò zài shù xià, kànzhe tiānkōng.
“Ń a.” Wǒ fānzhe “shàonián kuàibào”.
“Zhèyàng bù huì hěn qíguài ma? Tā dōu gēn nǐ jiǎng shénme a?” Guàishòu háishì kànzhe tiānkōng.
Tā lǎo shì kànzhe tiānkōng, hài wǒ yǐwéi lǎo shì kànzhe tiānkōng de rén dōu yǒudiǎn méi nǎojīn.
“Shénme dōu jiǎng a.” Wǒ zhòu qǐ méitóu, jìxù fān yè.
“Kěshì tā chéngjī nàme hǎo, zěnme yǒu huà gēn nǐ shuō a?” Guàishòu kànzhe tiānkōng, bózi dōu bù huì suān shì de.
“Guàishòu.” Wǒ méiyǒu fàngxià mànhuà, wāzhe bíkǒng.
“Chōng xiā?” Guàishòu bèi tiānkōng de fúyún míhuò zhù.
“Wǒ shìgè hěn tèbié de rén.” Wǒ shuō, kàn zhuó shǒuzhǐ shàng de lǜsè bí shǐ.
“Zhēn de jiǎ de?” Guàishòu dāi dāi de wèn.
“Zhēn de, yǒu shíhou wǒ tèbié dào lián wǒ zìjǐ dōu pà a!” Wǒ jiāng bí shǐ nián zài guàishòu de lán sè shūbāo shàng.
Yuè kǎo jiéshù, wǒmen yǐjīng zuò zài qiánwǎng bùlǐ de gōngjiāo chē shàng.

Chương 01 – Chương 03

 
Bí quyết viết chữ Trung Quốc gây bão cộng đồng của bạn Thuỷ
Hoa tay thảo những nét, như phượng múa rồng bay! Các thầy giáo bên Trung Quốc cũng phải trầm trồ!
 
Content Protection by DMCA.com