[DỊCH] Cô Gái Năm Ấy Chúng Ta Cùng Theo Đuổi – 那些年我们一起追的女孩 – Cửu Bả Đao – Chương 01

0
449
[DỊCH] Cô Gái Năm Ấy Chúng Ta Cùng Theo Đuổi – 那些年我们一起追的女孩 – Cửu Bả Đao – Chương 01
Trung bình 5 trên tổng số 3 bình chọn

[DỊCH] Cô Gái Năm Ấy Chúng Ta Cùng Theo Đuổi – 那些年我们一起追的女孩 – Cửu Bả Đao – Chương 01

Nguồn ebook tiếng Trung: http://www.shushu8.com

Nguồn dịch tiếng Việt: https://fragriver.wordpress.com

Chương 02

Chương 1

Câu chuyện, có lẽ bắt đầu từ vách tường nọ.

DÀNH CHO 68 BẠN ĐẶT HÀNG ĐẦU TIÊN: CHỈ TỪ 245k CHO BỘ TẬP VIẾT SIÊU HOT! MỪNG PAGES CHUẨN BỊ THÀNH PAGES HỌC TIẾNG TRUNG SỐ 1 VIỆT NAM! ❤ Bộ tập viết Tiếng Trung huyền thoại Lý Tiểu Long 3200 phiên bản 2017 chữ khắc chìm bao gồm: - 1 hộp có quai - 1 bút + 5 ruột + thiết bị chống mỏi tay. Mỗi ruột viết được hơn 3000 chữ. Mực tự bay màu sau 10 - 15 phút - 2 quyển Thượng + HẠ có 3200 chữ khắc chìm khác nhau, có tiếng Trung font PC + Pinyin (bính âm) - Bảng cứng chú thích tiếng Việt, Hán Việt, phiên âm cho từng chữ trong bộ - Link hướng dẫn viết từng nét cho từng chữ và phát âm ❤ BẠN ĐƯỢC TẶNG GÌ NGAY SAU KHI MUA: ❤ + Tài khoản VIP trị giá 200k, được truy cập không giới hạn vĩnh viễn mọi giáo trình, mọi bài chia sẻ kiến thức tại website dạy tiếng Trung có lượt truy cập lớn nhất Việt Nam hiện nay: http://hoctiengtrungonline.edu.vn + Link dạy các quy tắc viết chữ THẦN THÁNH của tiếng Trung + Link có phần phát âm, hướng dẫn viết từng nét cho từng chữ trong bộ Lý Tiểu Long 3200 chữ này + Link gần 200 bài giáo trình nghe SLOW-CHINESE có dịch tiếng Việt và phần tải file mp3 + Link bao gồm file mp3, pinyin, tiếng Hán tiếng Việt của giáo trình 6 quyển Trần Thị Thanh Liêm + Link bảng BÍNH ÂM có file nghe các phần PINYIN của tiếng Trung Quốc + Link tổng hợp các vấn đề dành cho các bạn tự học ❤ VÀ 68 BẠN ĐẦU TIÊN MUA SẼ CÓ THÊM KHUYẾN MÃI GÌ: ❤ - Miễn phí vận chuyển toàn quốc (Freeship) - Nhận hàng kiểm tra hàng nhận hàng mới phải thanh toán (COD) - Trở thành khách hàng VIP của http://hoctiengtrungonline.edu.vn và được ưu đãi lớn khi mua các sản phẩm SÁCH TỰ HỌC và các SẢN PHẨM HỖ TRỢ khác chuẩn bị ra mắt - Được hỗ trợ, tư vấn tối đa các vấn đề kiến thức tiếng Trung và nhất là phần TỰ HỌC TẤT CẢ CHỈ VỚI TỪ #245k (giá gốc 345k) ĐỐI VỚI CÁC BẠN XÁC ĐỊNH SẼ HỌC LÂU DÀI VÀ NGHIÊM TÚC, CHÚNG MÌNH CÓ THÊM GÓI COMBO MUA THÊM RUỘT BÚT ĐỂ CÁC BẠN KHI HẾT RUỘT CÓ ĐỒ XÀI LUÔN, KHÔNG PHẢI MUA VÀ CHỜ THÊM! - COMBO 0 ruột: 1 bộ Lý Tiểu Long Full + thêm 0 ruột rời = 245k - COMBO 6 ruột: 1 bộ Lý Tiểu Long Full + thêm 6 ruột rời = 300k - COMBO 12 ruột: 1 bộ Lý Tiểu Long Full + thêm 12 ruột rời = 350k - COMBO 20 ruột: 1 bộ Lý Tiểu Long Full + thêm 20 ruột rời = 400k Tất cả các gói đều Freeship COD toàn quốc ❤ CÁCH THỨC ĐẶT HÀNG ❤ - CÁCH 01: #Comment hoặc #Inbox Combo bạn muốn lấy - Tên người nhận - SĐT người nhận - Địa chỉ cụ thể (có phường xã). Ví dụ: COMBO12 - Dũng - 01234531468 - 65 Võ Văn Dũng, Phường Trung Liệt, Quận Đống Đa, Hà Nội. - CÁCH 02: Nhắn tin đến số Hotline 01234531468 nội dung: Combo bạn muốn lấy - Tên người nhận - SĐT người nhận - Địa chỉ cụ thể (có phường xã). Ví dụ: COMBO12 - Dũng - 01234531468 - 65 Võ Văn Dũng, Phường Trung Liệt, Quận Đống Đa, Hà Nội. NGAY KHI NHẬN ĐƯỢC HÀNG CÁC BẠN #Inbox Pages Học Tiếng Trung Quốc thông báo đã nhận được hàng để bên mình gửi LINK HỖ TRỢ HỌC và TÀI KHOẢN VIP nhé! Chú ý: Do hình ảnh Lý Tiểu Long cởi trần nhiều bạn chê phản cảm nên đợt này chúng mình sẽ gửi phiên bản bìa không có hình Lý Tiểu Long cởi trần bên ngoài nha!

Posted by Học Tiếng Trung Quốc on Sunday, March 19, 2017

Mùa hè năm 1990, tại trường cấp 2 Tinh Thành, Chương Hóa, lớp 8A Mỹ thuật.

Một nam sinh tóc xoăn tự nhiên tự tin rằng cuối cùng tóc mình cũng sẽ có ngày thẳng lại, bởi vì quá thích việc lên lớp làm trò cười, gây náo loạn, lấy việc chành chọe với lũ bạn xung quanh làm chuyện ưa thích, cuối cùng cũng bị thầy giáo phạt bắt ngồi ở góc lớp học xa nhất.

Ở góc duy nhất đó, có duy nhất một người láng giềng, đó là một bức tường trơ trọi.

“Kha Cảnh Đằng. để xem bây giờ em gây rối thế nào!” thầy Lại cười nhạt, liếc nhìn tôi bận bịu chuyển ngăn bàn.

“Đúng vậy, em nhất định sẽ cố gắng tu tỉnh ạ.” Tôi ôm túi xách và cả cái ngăn bàn lộn xộn những sách tham khảo và giấy vẽ, đường đường chính chính nặn ra vẻ mặt ra vẻ ta đây không bao giờ quên bài học xương máu này.

Đúng là lũ khốn. Toàn một lũ bạn học vong ơn bội nghĩa, ta hàng ngày lên lớp đều làm trò cười không thu phí, biến tuổi thanh xuân trở nên thật ý nghĩa, vậy mà bọn mi nỡ đối đãi ta như vậy sao? Tôi vừa chỉnh lại ngay ngắn cái bàn mới, vừa rủa thầm trong bụng tụi bạn cùng lớp.

Chỉ vi tuần nào lớp tôi cũng vinh dự nhận giải lớp cần cố gằng, thầy Lại, người vốn vô cùng coi trọng chuyện thứ tự xếp hạng, biện pháp quản lý áp dụng là biện pháp tự quản lẫn nhau cực kì cao thâm. Cứ vào thứ hai hàng tuần, học sinh cả lớp đều phải lôi một tờ giấy trắng không ghi tên mình, trên đó ghi tên 3 người tuần vừa qua hay gây náo loạn trong lớp nhất, nộp lại cho lớp phó kỷ luật Tào Quốc Thắng thống kê.

Mỗi lần thống kê xong những cái tên trong danh sách đen, kẻ nào mà bị liệt kê nhiều nhất chắc chắn là gặp xui xẻo cực lớn, thầy chủ nhiệm sẽ gọi điện thoại về thông báo với gia đình hết tất cả tội trạng, sau đó sẽ phạt đông phạt tây, làm cho kẻ bị đăng tên lên danh sách thường xuyên này – là tôi – chịu không nổi.

Chuyện tôi bị phạt ngồi góc lớp cạnh tường, ở nơi ốc đảo cô quạnh này, cả lớp bốn mươi lăm con người đều không đồng ý. Ai ai cũng đều hi vọng thầy giáo khi tâm trạng tốt sẽ đổi ý. Đúng vậy, vì cái danh sách đen tạo nên nghiệp chướng, làm sao mà tôi có thể bị xử phạt theo hình thức chả giống ai thế này?

“Ha ha, giờ thì mày định làm thế nào?” Dương Trạch Vu đưa tay chỉnh tóc. Nó cũng nằm trong danh sách đen kia.

“Kệ.” Tôi không chịu phục, mang đến cho mọi người tiếng cười cũng bị tính là tội sao?

“Uầy, nói thực nhé, tao không hề viết tên mày đâu!” Liêu Anh Hoằng chỉ tay lên danh sách đen nặc danh kia. Nó bản thân cũng là tay phá phách chủ chốt của lớp, đương nhiên cũng là vị khách thường xuyên của sổ đen.”

“Tao cũng không viết tên mày đâu nhá, gì thì mày cũng biết thừa là mày gây rối hơn cả tao.” Tôi nói.

Nhưng kỳ thực là tôi có viết tên Liêu Anh Hoằng. Không hiều việc tự bảo vệ bản thân có phải là đại tội không, chỉ là cái việc nặc danh viết tên này thật là giống kiểu khủng bố, ép mọi người vứt hết tình bạn cho ma quỷ. Nhưng mà … tôi cũng không tin là Liêu Anh Hoằng không viết tên tôi.

“Kha Cảnh Đằng, mày bây giờ đáng thương ghê, chỉ có thể cùng bức tường nói chuyện.” Quái thú trứ danh Trịnh Mạnh Tu nói. Quái thú là bạn thân của tôi, nhà ở Lộc Cảng, ngày ngày đều bắt xe của trường đi học.

“Kệ tao.” Tôi giơ ngón giữa ra.

Mọi người yên lặng lên lớp, tôi cũng cứ thế mà yên lặng lên lớp, tuyệt nhiên không gây chuyện gì.

Tôi nghịch cái bút bi, nhìn vào mặt tường phía tay phải.

Chỗ này là tường … chỗ này là tường? Tôi cứ chăm chăm nhìn vào tường.

“Tuổi thanh xuân của mình, chả lẽ lại là một bức tường.” Tôi thở dài.

Từ đó tôi cùng nói chuyện với bức tường, rồi dùng bút bi viết nguệch ngoạc vài dòng lưu niệm, một mình cùng với bức tường trầm mặc giàu nghĩa khí thảo luận về nội dung của bộ truyện tranh dài kỳ, có lúc còn cao giọng, tăng âm lượng lên, để cho cả lớp biết ta đây tuy thân bại danh liệt, vẫn không ngừng tranh đấu.

Một tuần sau, thằng nhóc nói chuyện với bức tường lại tiếp tục lọt vào danh sách đen.

Thật không ngoài dự đoán.

Thầy Lại đứng trước bảng đen, mặt đằng đằng sát khí nhìn cái vẻ mặt ra vẻ ta đây vô tội của tôi.

“Kha Cảnh Đằng, cậu có vấn đề gì không hả? Tại sao lại nói chuyện với cái tường hả?” Đầu thầy giáo cứ như chuẩn bị phát nổ.

“Thưa thầy, em thực sự là đang tu tâm dưỡng tính mà. Em sẽ hết sức khắc phục chuyện nói chuyện với bức tường ạ.” Tôi ngượng nhập vò đầu bứt tai, nhưng phía sau đầu thì tay lại trỏ ngón giữa, cả lớp ai ai cũng phải hết sức nín cười.

Thầy chủ nhiệm đau khổ nhắm nghiền mắt lại, cả lớp nín thở chờ thầy phát nổ. Đương lúc tôi đang khoái chí tận hưởng không khí này, ấu trĩ đón nhận hinh phạt một cách kiêu ngạo.

Nào thì đến đây! Thầy chủ nhiệm! Có công phu lợi hại gì thì cứ thoải mái mà thi triển!

“Kha Cảnh Đằng.” Thầy giáo chậm chậm thở ra.

“Dạ thưa thầy.” Tôi thành khẩn nhìn thầy giáo.

“Em đến ngồi trước mặt Thẩm Giai Nghi.” Thầy chủ nhiệm mở to mắt, gân xanh nổi lên.

“A?” Tôi không hiểu.

Cái gì với cái gì cơ.

Thẩm Giai Nghi là nữ sinh lanh lợi nhất lớp, vừa học giỏi, vừa xinh xắn, lại được lòng mọi người, là người mà đến cả các nữ sinh khác cũng đều không có cách nào mà đố kỵ. Tóc ngắn, mặt có chút tàn nhang, khí chất xuất chúng.

Khí chất xuất chúng, đến nỗi tôi – một tên đại cuồng, đứng trước mặt cậu ta, cũng tự cảm thấy kém cỏi.

“Thẩm Giai Nghi, từ giờ về sau, Kha Cảnh Đằng, tên đại rắc rối này giao cho em quản lí đó.” Thấy nhấn mạnh.

Thẩm Giai Nghi nhíu mày, thở dài một tiếng, làm như đối với tôi, trách nhiệm thật khó đỡ.

Nhưng tôi, thấy kinh sợ còn hơn cả việc bị đưa vào sổ đen. Lẽ nào lại bị một nữ nhi liễu yếu đào tơ quản thúc? Cả lớp bắt đầu rộ lên tiếng cười khúc khích trên nỗi đau của kẻ khác, Dương Trạch Vu thậm chí còn nhịn không nổi, cười phá lên.

“Thưa thầy, em thật sự là đã tu tỉnh rồi mà. Thật mà! Thật là em đã tu tâm dưỡng tính cần thận mà!” Tôi thấy chấn động tinh thần.

“Thẩm Giai Nghi, được chứ?” Thầy giáo dùng câu nghi vấn, đủ biết địa vị của Thẩm Giai Nghi thế nào.

“Vâng ạ.” Thẩm Giai Nghi miễn cưỡng đồng ý, tôi lúc đó đầu óc như hoàn toàn trống rỗng.”

Như vậy bối cảnh của câu chuyện, từ bức tường với đầy hình vẽ nguệch ngoạc, nhẹ nhàng chuyển tới khuôn mặt thanh tú có chút tàn nhang của Thẩm Giai Nghi.

Tuổi thanh xuân của tôi, không, tuổi thanh xuân của chúng tôi đã bắt đầu như vậy đó.

 

第一章

故事,应该从那一面墙开始说起。
1990年夏天,彰化精诚中学国中部,美术甲班二年级。
一个坚信自己杂乱的自然卷发终有一天会通通直起来的男孩,由于太喜欢在上课时乱开玩笑、爱跟周遭同学抬
杠,终于被赖导罚坐在教室的最角落。
唯一的邻座,是一面光秃秃的墙壁。
“柯景腾,现在看你怎么吵闹!”赖导冷笑,在讲台上睥睨正忙着搬抽屉的我。
“是的,我一定会好好反省的。”我打包好抽屉里乱七八糟的参考书跟图稿,正经八百挤出一张痛定思痛的脸。
妈的。你们这群忘恩负义的烂同学,我上课不收费努力搞笑,让大家的青春欢乐到疯掉,你们竟然这样对待我?我一边整理新桌子一边在心中干骂。
为了拿到每周一次的“荣誉班”奖状,赖导对上课秩序的要求很高,采取的管理手段也是高规格的“狗咬狗”政策。每个礼拜一,全班同学都得在空白测验纸上,匿名写下上周最爱吵闹的三个人,交给风纪股长曹国胜统计。
每次统计后的黑名单一出炉,被告状最多人次的榜首就要倒大霉,赖导会打电话告诉家长这位吵闹王在学校的
所作所为,然后罚东罚西,让常常荣登榜首的我不胜其扰。
对于这次我被罚坐在墙壁旁边、近乎孤岛地一个人上课这件事,全班四十五个同学并不以为然,个个都抱着看
好戏的心态等待接下来的发展。
是的,身为登疯造孽的黑名单榜首,怎么可能被这种不像样的处罚给击倒?
“哈哈,现在你要怎么办?”杨泽于拨着头发,他是黑名单的榜眼。
“靠。”我很不服气,带给大家欢笑难道也是一种罪?
“喂,说真的,我没有写你喔!”廖英宏指的是黑名单的匿名投票。他本人身为班上的王牌小丑,当然也是黑
名单的常客。
“我也没写你啊,王八蛋你明明就比我爱闹。”我说。
但其实我有写廖英宏,不懂自保就大错特错了,这就是匿名下的白色恐怖,逼得大家泯灭友谊交换恶魔的糖果。而且……我也不相信廖英宏没有写我。
“柯景腾,你现在超可怜的啦,只剩下墙壁可以讲话。”绰号怪兽的郑孟修,是我的好哥们,家住鹿港,每天
搭校车上下学。
“靠。”我比中指。
大家安静上课我也安静上课,简直毫无创意。

我玩着原子笔,看着右手边的那面墙。
区区一面墙……区区一面墙?只是要给我难看罢了。
“我的青春,可不是一面墙。”我嗤之以鼻。
于是我开始跟墙壁说话,卯起来用原子笔在墙壁上涂鸦留言,一个人跟很有义气却默不作声的墙壁讨论起漫画
的连载内容,有时还故意提高分贝,让大家知道我即使身处劣势,还是不停地战斗。
一个礼拜后,跟墙壁说话的我再度蝉联黑名单榜首。
毫无意外。
冷硬的黑板前,赖导气得全身发抖,看着满脸无辜的我。
“柯景腾,你是怎么一回事?干吗跟墙壁讲话!”赖导的额头爆出青筋。
“老师,我已经在好好反省了,我会尽量克制跟墙壁讲话的冲动。”我难为情地抓头,手指在脑袋后面比了根
中指,全班同学竭力忍住笑意。
赖导痛苦地闭上眼睛,眼皮底下转着各种压制我的念头,全班屏息以待赖导的大爆炸。当时的我非常享受这样
的氛围,幼稚地将这种惩罚对待当作是聚光灯下的骄傲。
来吧!赖导!展现你身为名师的气魄!
“柯景腾。”赖导深深吐出一口浊气。
“是的老师。”我诚恳地看着赖导。
“你坐到沈佳仪前面。”赖导睁开眼睛,血丝满布。
“啊?”我不解。
什么跟什么啊。
沈佳仪是班上最乖巧的女生,功课好,人缘佳,是个连女生都无法生起嫉妒心的女孩子。短发,有点小雀斑,
气质出众。
气质出众到,连我这种自大狂比赛冠军在她面前,都感到自惭形秽。
“沈佳仪,从今以后柯景腾这个大麻烦就交给你了。”赖导语重心长。
沈佳仪皱起眉头,深深叹了口气,似乎对“我”这个“责任”感到很无奈。
而我,恐怖到了极点的黑名单榜首,竟然要给一个瘦弱的女孩子严加管教?全班同学开始发出幸灾乐祸的嘘声
,杨泽于甚至忍不住大笑了出来。靠!
“老师,我已经在反省了。真的!真的好好反省了!”我震惊。
“沈佳仪,可以吗?”赖导竟然用问句,可见沈佳仪超然的地位。
“嗯。”沈佳仪勉为其难答允,我整个脑袋顿时一片受尽屈辱的空白。
于是故事的镜头,从那一面涂鸦拙拙的墙壁,悄悄带到沈佳仪清秀脸孔上的小雀斑。
我的青春,不,我们的青春,就这么开始。

 

Dì yī zhāng

Gùshì, yīnggāi cóng nà yīmiànqiáng kāishǐ shuō qǐ.
1990 Nián xiàtiān, zhānghuà jīngchéng zhōngxué guó zhōngbù, měishù jiǎ bān èr niánjí.
Yīgè jiānxìn zìjǐ záluàn de zìrán juǎnfǎ zhōng yǒu yītiān huì tōngtōng zhí qǐlái de nánhái, yóuyú tài xǐhuan zài shàngkè shí luàn kāiwánxiào, ài gēn zhōuzāo tóngxué tái
gāng, zhōngyú bèi lài dǎo fá zuò zài jiàoshì de zuì jiǎoluò.
Wéiyī de lín zuò, shì yīmiàn guāngtūtū de qiángbì.
“Kējǐngténg, xiànzài kàn nǐ zěnme chǎonào!” Lài dǎo lěngxiào, zài jiǎngtái shàng pìnì zhèng mángzhe bān chōuti de wǒ.
“Shì de, wǒ yīdìng huì hǎohǎo fǎnxǐng de.” Wǒ dǎbāo hǎo chōuti lǐ luànqībāzāo de cānkǎo shū gēn tú gǎo, zhèngjīngbābǎi jǐ chū yī zhāng tòngdìngsītòng de liǎn.
Mā de. Nǐmen zhè qún wàng’ēnfùyì de làn tóngxué, wǒ shàngkè bù shōufèi nǔlì gǎoxiào, ràng dàjiā de qīngchūn huānlè dào fēng diào, nǐmen jìngrán zhèyàng duìdài wǒ? Wǒ yībiān zhěnglǐ xīn zhuōzi yībiān zài xīnzhōng gān mà.
Wèile ná dào měi zhōu yīcì de “róngyù bān” jiǎngzhuàng, lài dǎo duì shàngkèzhìxù de yāoqiú hěn gāo, cǎiqǔ de guǎnlǐ shǒuduàn yěshì gāo guīgé de “gǒuyǎogǒu” zhèngcè. Měi gè lǐbài yī, quán bān tóngxué dōu de zài kòngbái cèyàn zhǐ shàng, nìmíng xiě xià shàng zhōu zuì ài chǎonào de sān gèrén, jiāo gěi fēngjì gǔ zhǎng cáoguóshèng tǒngjì.
Měi cì tǒngjì hòu de hēi míngdān yī chūlú, bèigào zhuàng zuìduō réncì de bǎngshǒu jiù yào dào dà méi, lài dǎo huì dǎ diànhuà gàosu jiāzhǎng zhè wèi chǎonào wáng zài xuéxiào de
suǒzuò suǒ wéi, ránhòu fá dōng fá xi, ràng chángcháng róng dēng bǎngshǒu de wǒ bù shēng qí rǎo.
Duìyú zhè cì wǒ bèi fá zuò zài qiángbì pángbiān, jìnhu gūdǎo dì yīgè rén shàngkè zhè jiàn shì, quán bān sìshíwǔ gè tóngxué bìng bùyǐwéirán, gè gè dōu bàozhe kàn
hǎo xì de xīntài děngdài jiē xiàlái de fǎ zhǎn.
Shì de, shēn wèi dēng fēng zàoniè de hēi míngdān bǎngshǒu, zěnme kěnéng bèi zhè zhǒng bù xiàngyàng de chǔfá gěi jí dǎo?
“Hāhā, xiànzài nǐ yào zěnme bàn?” Yáng zé yú bōzhe tóufǎ, tā shì hēi míngdān de bǎngyǎn.
“Kào.” Wǒ hěn bù fúqì, dài gěi dàjiā huānxiào nándào yěshì yī zhǒng zuì?
“Wèi, shuō zhēn de, wǒ méiyǒu xiě nǐ ō!” Liàoyīnghóng zhǐ de shì hēi míngdān de nìmíng tóupiào. Tā běnrén shēn wèi bān shàng de wángpái xiǎochǒu, dāngrán yěshì hēi
míngdān de chángkè.
“Wǒ yě méi xiě nǐ a, wángbā dàn nǐ míngmíng jiù bǐ wǒ ài nào.” Wǒ shuō.
Dàn qíshí wǒ yǒu xiě liàoyīnghóng, bù dǒng zì bǎo jiù dà cuò tè cuòle, zhè jiùshì nìmíng xià de báisè kǒngbù, bī de dàjiā mǐnmiè yǒuyì jiāohuàn èmó de tángguǒ. Érqiě……wǒ yě bù xiāngxìn liàoyīnghóng méiyǒu xiě wǒ.
“Kējǐngténg, nǐ xiànzài chāo kělián de la, zhǐ shèng xià qiángbì kěyǐ jiǎnghuà.” Chāohào guàishòu de zhèngmèngxiū, shì wǒ de hǎo gēmen, jiāzhù lù gǎng, měitiān
dā xiàochē shàngxià xué.
“Kào.” Wǒ bǐ zhōngzhǐ.
Dàjiā ānjìng shàngkè wǒ yě ānjìng shàngkè, jiǎnzhí háo wú chuàngyì.

Wǒ wánzhe yuánzǐ bǐ, kànzhe yòushǒu biān dì nà miàn qiáng.
Qūqū yīmiàn qiáng……qūqū yīmiàn qiáng? Zhǐshì yào gěi wǒ nánkàn bàle.
“Wǒ de qīngchūn, kě bùshì yīmiàn qiáng.” Wǒ chīzhīyǐbí.
Yúshì wǒ kāishǐ gēn qiángbì shuōhuà, mǎo qǐlái yòng yuánzǐ bǐ zài qiángbì shàng túyā liúyán, yīgè rén gēn hěn yǒu yìqì què mò bùzuò shēng de qiángbì tǎolùn qǐ mànhuà
de liánzài nèiróng, yǒushí hái gùyì tígāo fēnbèi, ràng dàjiā zhīdào wǒ jíshǐ shēn chǔ lièshì, háishì bù tíng de zhàndòu.
Yīgè lǐbài hòu, gēn qiángbì shuōhuà de wǒ zàidù chánlián hēi míngdān bǎngshǒu.
Háo wú yìwài.
Lěng yìng de hēibǎn qián, lài dǎo qì de quánshēn fādǒu, kànzhe mǎn liǎn wúgū de wǒ.
“Kējǐngténg, nǐ shì zěnme yī huí shì? Gànma gēn qiángbì jiǎnghuà!” Lài dǎo de étóu bào chū qīngjīn.
“Lǎoshī, wǒ yǐjīng zài hǎohǎo fǎnxǐngle, wǒ huì jǐnliàng kè zhì gēn qiángbì jiǎnghuà de chōngdòng.” Wǒ nánwéiqíng de zhuā tóu, shǒuzhǐ zài nǎodai hòumiàn bǐle gēn
zhōngzhǐ, quán bān tóngxué jiélì rěn zhù xiào yì.
Lài dǎo tòngkǔ de bì shàng yǎnjīng, yǎnpí dǐxia zhuǎnzhe gè zhǒng yāzhì wǒ de niàntou, quán bān bǐngxí yǐ dài lài dǎo de dà bàozhà. Dāngshí de wǒ fēicháng xiǎngshòu zhèyàng
de fēnwéi, yòuzhì de jiāng zhè zhǒng chéngfá duìdài dàng zuò shì jùguāngdēng xià de jiāo’ào.
Lái ba! Lài dǎo! Zhǎnxiàn nǐ shēn wèi míngshī de qìpò!
“Kējǐngténg.” Lài dǎo shēn shēn tǔchū yīkǒu zhuó qì.
“Shì de lǎoshī.” Wǒ chéngkěn de kànzhe lài dǎo.
“Nǐ zuò dào chénjiāyí qiánmiàn.” Lài dǎo zhēng kāi yǎnjīng, xuèsī mǎn bù.
“A?” Wǒ bù jiě.
Shénme gēn shénme a.
Chénjiāyí shì bān shàng zuì guāiqiǎo de nǚshēng, gōngkè hǎo, rényuán jiā, shìgè lián nǚshēng dōu wúfǎ shēngqǐ jídù xīn de nǚ háizi. Duǎnfǎ, yǒudiǎn xiǎo quèbān,
qìzhí chūzhòng.
Qìzhí chūzhòng dào, lián wǒ zhè zhǒng zì dà kuáng bǐsài guànjūn zài tā miàn qián, dōu gǎndào zìcánxínghuì.
“Chénjiāyí, cóng jīn yǐhòu kējǐngténg zhège dà máfan jiù jiāo gěi nǐle.” Lài dǎo yǔzhòngxīncháng.
Chénjiāyí zhòu qǐ méitóu, shēn shēn tànle kǒuqì, sìhū duì “wǒ” zhège “zérèn” gǎndào hěn wúnài.
Ér wǒ, kǒngbù dàole jídiǎn de hēi míngdān bǎngshǒu, jìngrán yào gěi yīgè shòuruò de nǚ háizi yán jiā guǎnjiào? Quán bān tóngxué kāishǐ fāchū xìngzāilèhuò de xū shēng
, yáng zé yú shènzhì rěn bù zhù dà xiàole chūlái. Kào!
“Lǎoshī, wǒ yǐjīng zài fǎnxǐngle. Zhēn de! Zhēn de hǎohǎo fǎnxǐngle!” Wǒ zhènjīng.
“Chénjiāyí, kěyǐ ma?” Lài dǎo jìngrán yòng wèn jù, kějiàn chénjiāyí chāorán dì dìwèi.
“Ń.” Chénjiāyí miǎnwéiqínán dā yǔn, wǒ zhěnggè nǎodai dùnshí yīpiàn shòu jǐn qūrǔ de kòngbái.
Yúshì gùshì de jìngtóu, cóng nà yīmiàn túyā zhuō zhuō de qiángbì, qiāoqiāo dài dào chénjiāyí qīngxiù liǎn kǒng shàng de xiǎo quèbān.
Wǒ de qīngchūn, bù, wǒmen de qīngchūn, jiù zhème kāishǐ.

Chương 02

 
Bí quyết viết chữ Trung Quốc gây bão cộng đồng của bạn Thuỷ
Hoa tay thảo những nét, như phượng múa rồng bay! Các thầy giáo bên Trung Quốc cũng phải trầm trồ!
 
Content Protection by DMCA.com