[Giáo trình nghe tiếng Trung] Slow chinese: #098 – 利玛窦和钢琴 (Lì mǎ dòu hé gāngqín) – Matteo Ricci và Dương Cầm

0
161
[Giáo trình nghe tiếng Trung] Slow chinese: #098 – 利玛窦和钢琴 (Lì mǎ dòu hé gāngqín) – Matteo Ricci và Dương Cầm
Trung bình 5 trên tổng số 1 bình chọn

 

[Giáo trình nghe tiếng Trung] Slow chinese: #098 – 利玛窦和钢琴 (Lì mǎ dòu hé gāngqín) – Matteo Ricci và Dương Cầm

Slow chinese: #98 – 利玛窦和钢琴 (Lì mǎ dòu hé gāngqín) – Matteo Ricci và Dương Cầm  – Nguồn: http://www.slow-chinese.com/podcast/98-li-ma-dou-he-gang-qin/
admin

Slow chinese: #98 – 利玛窦和钢琴

#98 – 利玛窦和钢琴

钢琴,是现在在中国非常流行的一种乐器。有许多中国的父母,都会选择让自己的孩子学习一样乐器,钢琴则是许多人首选的一种乐器。为什么钢琴这种“西洋乐器”在中国如此流行?又是谁最早把钢琴介绍到中国呢?今天我就向大家介绍一个著名的意大利人——利玛窦,他就是最早把西洋乐器引进中国的人。

利玛窦是一位天主教传教士,也是非常著名的汉学家。利玛窦生活在四百多年前。当时,中国正处在明朝时期。利玛窦来自意大利中部的一个小城市,他的原名叫做马泰奥·里奇(Matteo Ricci),利玛窦是他的中文名字。从罗马耶稣会学院毕业后,利玛窦受到教会的委托,来到中国。当时的中国十分封闭。因此,想要进入中国大陆,对利玛窦来说,是一件非常困难的事情。

利玛窦和他们的同伴们首先来到澳门,然后经过中国大陆的许多城市,最后到达北京。在澳门,利玛窦开始学习中文。教利玛窦中文的老师,不懂得西方的语言。因此,利玛窦需要下很多苦功,用画图和手势等方法,和老师进行沟通。不过,利玛窦的记忆力非常好,他很快就掌握了中文。学习了中文之后,他就开始用中文翻译天主教的文章。

利玛窦除了传播天主教,还从欧洲带来了许多西方的物品。他向中国人展现了他制作的世界地图,使中国人第一次知道地球是圆的。他造出了中国第一台机械钟表,还准确地预测到了月食。中国的官员非常喜欢利玛窦带来的礼物和他介绍的科学知识,于是允许利玛窦在中国修建教堂。利玛窦还从欧洲带来了钢琴。很快地,教堂里响起了钢琴声,吸引了不少人前去聆听。

利玛窦修建了中国的第一座教堂。不过,这座教堂完全是按照寺庙的风格建造的。为了使中国人能够接受他所要传播的宗教,利玛窦穿上了僧人的衣服,剃掉了头发和胡子。后来,利玛窦发现,中国人最尊重的不是僧人,而是读书人。于是,利玛窦又穿上了中国文人所穿的衣服。利玛窦让自己尽可能多地接触中国的文化。他阅读了许多中国古代的书籍,特别是有关孔子的书籍。他尽力了解中国的风土人情,尝试着去接受中国的文化,尊重中国的文化。

利玛窦是第一个把欧洲的油画传到中国的人,也是第一个将钢琴、风琴等西洋乐器带到中国的人。从此以后,在中国开始出现了越来越多的西洋乐器。利玛窦除了向中国介绍欧洲的文化、艺术和科学技术,还把许多中国古代的经典书籍翻译成了拉丁文。他写了一本《中国札记》,引起了欧洲人学习中国的热潮。他在中国生活了二十八年,对中国和西方的文化交流做出了非常大的贡献。

利玛窦是第一个进入中国宫廷的西方传教士。他被人们叫做“沟通中西文化第一人”,“欧洲汉学之父”。利玛窦去世后,中国朝廷赐给他一块墓地。他是第一位获得在北京长久居住权的外国人,也是第一位被允许安葬在北京的外国人。

#98 – Lì mǎ dòu hé gāngqín

gāngqín, shì xiànzài zài zhōngguó fēicháng liúxíng de yī zhǒng yuèqì. Yǒu xǔduō zhōngguó de fùmǔ, dūhuì xuǎnzé ràng zìjǐ de hái zǐ xuéxí yīyàng yuèqì, gāngqín zé shì xǔduō rén shǒuxuǎn de yī zhǒng yuèqì. Wèishéme gāngqín zhè zhǒng “xīyáng yuèqì” zài zhōngguó rúcǐ liúxíng? Yòu shì shuí zuìzǎo bǎ gāngqín jièshào dào zhōngguó ne? Jīntiān wǒ jiù xiàng dàjiā jièshào yīgè zhùmíng de yìdàlì rén——lì mǎ dòu, tā jiùshì zuìzǎo bǎ xīyáng yuèqì yǐnjìn zhōngguó de rén.

Lì mǎ dòu shì yī wèi tiānzhǔjiào chuánjiào shì, yěshì fēicháng zhùmíng de hànxué jiā. Lì mǎ dòu shēnghuó zài sìbǎi duō nián qián. Dāngshí, zhōngguó zhèng chù zài míng cháo shíqí. Lì mǎ dòu láizì yìdàlì zhōngbù de yīgè xiǎo chéngshì, tā de yuánmíng jiàozuò mǎ tài ào·lǐ qí (Matteo Ricci), lì mǎ dòu shì tā de zhōngwén míngzì. Cóng luómǎ yēsū huì xuéyuàn bìyè hòu, lì mǎ dòu shòudào jiàohuì de wěituō, lái dào zhōngguó. Dāngshí de zhōngguó shífēn fēngbì. Yīncǐ, xiǎng yào jìnrù zhōngguó dàlù, duì lì mǎ dòu lái shuō, shì yī jiàn fēicháng kùnnán de shìqíng.

Lì mǎ dòu hé tāmen de tóngbànmen shǒuxiān lái dào àomén, ránhòu jīngguò zhōngguó dàlù de xǔduō chéngshì, zuìhòu dàodá běijīng. Zài àomén, lì mǎ dòu kāishǐ xuéxí zhōngwén. Jiào lì mǎ dòu zhōngwén de lǎoshī, bù dǒngdé xīfāng de yǔyán. Yīncǐ, lì mǎ dòu xūyào xià hěnduō kǔgōng, yòng huàtú hé shǒushì děng fāngfǎ, hé lǎoshī jìnxíng gōutōng. Bùguò, lì mǎ dòu de jìyìlì fēicháng hǎo, tā hěn kuài jiù zhǎngwòle zhōngwén. Xuéxíle zhōngwén zhīhòu, tā jiù kāishǐ yòng zhōngwén fānyì tiānzhǔjiào de wénzhāng.

Lì mǎ dòu chúle chuánbò tiānzhǔjiào, hái cóng ōuzhōu dài láile xǔduō xīfāng de wùpǐn. Tā xiàng zhōngguó rén zhǎnxiànle tā zhìzuò de shìjiè dìtú, shǐ zhōngguó rén dì yī cì zhīdào dìqiú shì yuán de. Tā zào chūle zhōngguó dì yī tái jīxiè zhōngbiǎo, hái zhǔnquè de yùcè dàole yuè shí. Zhōngguó de guānyuán fēicháng xǐhuān lì mǎ dòu dài lái de lǐwù hé tā jièshào de kēxué zhīshì, yúshì yǔnxǔ lì mǎ dòu zài zhōngguó xiūjiàn jiàotáng. Lì mǎ dòu hái cóng ōuzhōu dài láile gāngqín. Hěn kuài dì, jiàotáng lǐ xiǎngqǐle gāngqín shēng, xī yǐn liǎo bù shǎo rénqián qù língtīng.

Lì mǎ dòu xiūjiànle zhōngguó de dì yī zuò jiàotáng. Bùguò, zhè zuò jiàotáng wánquán shì ànzhào sìmiào de fēnggé jiànzào de. Wèile shǐ zhōngguó rén nénggòu jiēshòu tā suǒyào chuánbò de zōngjiào, lì mǎ dòu chuān shàngle sēngrén de yīfú, tì diàole tóufǎ hé húzi. Hòulái, lì mǎ dòu fāxiàn, zhōngguó rén zuì zūnzhòng de bùshì sēngrén, ér shì dúshūrén. Yúshì, lì mǎ dòu yòu chuān shàngle zhōngguó wénrén suǒ chuān de yīfú. Lì mǎ dòu ràng zìjǐ jǐn kěnéng duō de jiēchù zhōngguó de wénhuà. Tā yuèdúle xǔduō zhōngguó gǔdài de shūjí, tèbié shì yǒuguān kǒngzǐ de shūjí. Tā jìnlì liǎojiě zhōngguó de fēngtǔ rénqíng, chángshìzhe qù jiēshòu zhōngguó de wénhuà, zūnzhòng zhōngguó de wénhuà.

Lì mǎ dòu shì dì yī gè bǎ ōuzhōu de yóuhuà chuán dào zhōngguó de rén, yěshì dì yī gè jiāng gāngqín, fēngqín děng xīyáng yuèqì dài dào zhōngguó de rén. Cóngcǐ yǐhòu, zài zhōngguó kāishǐ chūxiànle yuè lái yuè duō de xīyáng yuèqì. Lì mǎ dòu chúle xiàng zhōngguó jièshào ōuzhōu de wénhuà, yìshù hé kēxué jìshù, hái bǎ xǔduō zhōngguó gǔdài de jīngdiǎn shūjí fānyì chéngle lādīng wén. Tā xiěle yī běn “zhōngguó zhájì”, yǐnqǐle ōuzhōu rén xuéxí zhōngguó de rècháo. Tā zài zhōngguó shēnghuóle èrshíbā nián, duì zhōngguó hé xīfāng de wénhuà jiāoliú zuò chūle fēicháng dà de gòngxiàn.

Lì mǎ dòu shì dì yī gè jìnrù zhōngguó gōngtíng de xīfāng chuánjiào shì. Tā bèi rénmen jiàozuò “gōutōng zhōngxī wénhuà dì yī rén”,“ōuzhōu hànxué zhī fù”. Lì mǎ dòu qùshì hòu, zhōngguó cháotíng cì gěi tā yīkuài mùdì. Tā shì dì yī wèi huòdé zài běijīng chángjiǔ jūzhù quán de wàiguó rén, yěshì dì yī wèi bèi yǔnxǔ ānzàng zài běijīng de wàiguó rén.

 

#98 – Matteo Ricci và dương cầm

Đàn piano, là một nhạc cụ rất được yêu thích ở Trung Quốc hiện nay. Rất nhiều bậc phụ huynh Trung Quốc đều chọn cho con mình học một loại nhạc cụ nào đó, và piano là sự lựa chọn đầu tiên. Tại sao ở Trung Quốc đàn piano lại được yêu thích đến như vậy? ai là người đầu tiên mang nó đến Trung Quốc? hôm nay tôi xin giới thiệu với mọi người một người rất nổi tiếng đến từ Italy-利玛窦(Lì mǎ dòu), ông chính là người mang piano đến Trung Quốc đầu tiên.

Lì mǎ dòu là một tín đồ Thiên Chúa Giáo, cũng là một nhà Hán học rất nổi tiếng. Lì mǎ dòu sống cách đây hơn 400 năm trước. Lúc đó là thời nhà Minh ở Trung Quốc. Lì mǎ dòu đến từ một thành phố nhỏ miền Trung nước Ý. Tên thật của ông là Matteo Ricci, Matteo Ricci là tên tiếng Trung của ông. Sau khi tốt nghiệp từ học viện Rome Jesus, Lì mǎ dòu nhận được ủy thác từ giáo hội, đến Trung Quốc. Khi đó Trung Quốc hoàn toàn đóng cửa với bên ngoài. Dẫn đến việc vào được Trung Quốc Đại Lục đối với Lì mǎ dòu là một việc vô cùng khó khăn.

Lì mǎ dòu và những người đồng hành đến Macau trước tiên, sau đó đi qua nhiều thành phố của Trung Quốc, cuối cùng đến Bắc Kinh. Tại Macau , Lì mǎ dòu bắt đầu học tiếng Trung. Thầy giáo dạy tiếng Trung cho ông không biết tiếng nước ngoài nên Lì mǎ dòu phải cố gắng khổ luyện rất nhiều, dùng cách vẽ tranh, ra hiệu bằng tay và giao tiếp với thầy giáo. Trí nhớ của Lì mǎ dòu cực kỳ tốt, rất nhanh chóng đã học chắc tiếng Trung. Sau khi học xong, ông bắt đầu phiên dịch kinh Thiên Chúa sang Tiếng Hán.

Lì mǎ dòu ngoài việc truyền bá Thiên chúa giáo còn mang tới rất nhiều vật phẩm đến từ Châu Âu. Ông tặng cho người Trung Quốc bản đồ thé giới mà ông tự vẽ, khiến người Trung Quốc lần đầu tiên biết được Trái đất có hình tròn. Ông tạo ra chiếc đồng hồ Trung Quốc đầu tiên chạy bằng cơ. Ông còn dự báo được nhật thực một cách chính xác. Quan viên Trung quốc rất thích những vật phẩm cùng với những tri thức khoa học mà Lì mǎ dòu mang tới, vậy là giáo đường được xây dựng lên. Lì mǎ dòu còn mang chiếc đàn piano tới đó, rất nhanh, từ giáo đường ngân lên tiếng piano, thu hút rất nhiều người đến nghe.

Lì mǎ dòu đã xây dựng nên giáo đường đầu tiên ở Trung Quốc. Tòa giáo đường này vẫn hoàn toàn dựa theo phong cách thiết kế của đền chùa. Để người Trung Quốc có thể tiếp nhận đầy đủ thứ tôn giáo mà ông muốn truyền bá, ông đã mặc trang phục của các nhà sư, cạo bỏ tóc và râu. Sau đó, ông phát hiện, người Trung Quốc tôn trọng nhất không phải là các nhà sư, mà là người có học. Vậy là, Lì mǎ dòu lại mặc những bộ trang phục của những người học sách. Lì mǎ dòu tự để mình thấm nhuần văn hóa Trung Quốc. Ông đã đọc và hiểu rất nhiều các bộ sách cổ, đặc biệt là những bộ liên quan đến Khổng Tử. Ông ra sức để hiểu tường tận về phong tục của người nơi đây, hấp thụ văn hóa Trung Quốc, tôn trọng văn hóa Trung Quốc.

Lì mǎ dòu là người đầu tiên mang tranh sơn dầu của Châu Âu đến Trung Quốc, piano, organ và những nhạc cụ từ phương Tây khác. Từ đó trở đi, bắt đầu xuất hiện ngày càng nhiều nhạc cụ phương Tây. Lì mǎ dòu ngoài việc giới thiệu đến Trung quốc nền văn hóa, nghệ thuật và khoa học kỹ thuật phương Tây ra, ông còn phiên dịch rất nhiều bộ sách cổ kinh điển sang tiếng Latinh. Ông đã viết cuốn: Ghi chú về Trung Quốc, dẫn đến việc bùng nổ về việc học về Trung Quốc của người Châu Âu . Ông sống ở Trung quốc 28 năm và đã cống hiến rất nhiều cho sự giao thoa giữa nền văn hóa phương Tây và Trung Quốc.

Lì mǎ dòu là nhà truyền giáo đầu tiên vào Trung quốc. Được người dân gọi là “Người đầu tiên thông thạo Trung Quốc và phương Tây”, “cha đẻ của Hán Học Châu Âu”. Sau khi Lì mǎ dòu qua đời,  triều đình Trung quốc đã ban cho ông một ngôi lăng mộ. Ông là người ngoại quốc đầu tiên được định cư lâu dài tại Bắc Kinh, cũng là người ngoại quốc đầu tiên yên nghỉ ở đó.

(Bản dịch của Tiểu Yến Tạ)


Nhóm biên tập viên

Dịch thuật
Translating
dịch tiếng Việt

Biên tập
Editing
up lên website

Chỉnh sửa
Reviewing
rà soát, chỉnh sửa

TẢI FILE MP3 SLOW-CHINESE #098 TẠI ĐÂY

Content Protection by DMCA.com